Chọc Phải Người Đàn Ông Nóng Nảy
Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342531
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2531 lượt.
u và tài nghệ đứng bếp của Giản Minh, “Em ăn chứ.”
Giản Minh đang nóng lòng muốn trốn chạy, “Em xuống bếp đây.” Cô đứng dậy, cố vùng ra khỏi tay anh.
“Đợi đã.” Lăng Lệ nắm lấy tay cô, “Hết giận rồi chứ?”. Anh ngẩng đầu nhìn Giản Minh, ánh mắt dịu dàng, thái độ thành khẩn, giọng nói có vẻ như đang nhẹ nhàng thỉnh cầu, “Đêm hôm trước không phải anh cố ý hiểu lầm em đâu, không tìm thấy em, anh lo lắng đến chết mất, tìm thấy em rồi, anh lại sốt ruột đến chết mất, đừng giận anh nữa, được không?”.
Hỏi một đường, Giản Minh trả lời một nẻo, “Anh biết em làm ở công ty của anh trai từ lâu rồi phải không?” Lăng Lệ cười không nổi, “Đừng ngốc nữa, nếu như anh biết trước rồi, sao lại có thể nói mấy câu ngu xuẩn kia với em được? Đêm hôm trước làm cho em không vui như vậy, lại không biết em ở nơi nào, làm việc ở đâu, không còn cách nào khác đành đến tìm anh trai nhờ giúp đỡ, mong anh ấy nghĩ cách gì đó, mới biết em là thư ký mới tuyển của anh ấy. Nghe nói mối quan hệ giữa em và chị dâu anh rất tốt, cho nên mới nhờ mọi người giúp đỡ, sắp xếp lần gặp gỡ này, mong rằng em nể mặt chị dâu anh, đừng có làm mặt lạnh với anh nữa.” Lăng Lệ thở dài một hơi, ngước nhìn lên, vẫn cố chấp nắm lấy tay Giản Minh, “Cô gái ơi, anh phải vất vả lắm mới có được buổi gặp mặt hôm nay, em có hiểu không hả?”.
Giản Minh lại đỏ cả mặt, trốn tránh ánh mắt của Lăng Lệ, ngập ngừng, “Em, em phải xuống bếp đây.”
Lăng Lệ đứng dậy khỏi ghế đàn, đứng đối diện với Giản Minh, nhẹ nhàng kéo đuôi tóc của cô, nói như chỉ bảo cho cô, “Sao lại ương ngạnh như thế nhỉ? Em tuổi trâu à? Khi không em lại đâm đầu vào gia đình nhà anh, cái này được gọi là duyên phận, có hiểu không hả?”.
Giản Minh kiềm chế nước mắt như chực rơi ra, không phải là cô không biết, cũng không phải là cô không hiểu, chỉ là… Cô không thể đón nhận tấm lòng của anh, nên hạ quyết tâm, mạnh miệng, “Không hiểu, cũng không biết.”
Lăng Lệ chăm chú nhìn cô một lát, vẫn là giọng nói uyển chuyển, “Không cần phải trả lời anh gấp vậy đâu, đợi ăn cơm xong, chúng ta sẽ nói chuyện sau.” Cuối cùng anh cũng thả Giản Minh đi, “Thôi được rồi, em vào bếp đi.”
Trước giờ ăn cơm, Giản Minh hạ quyết tâm ở lỳ trong gian bếp rộng rãi của gia đình họ Lăng, sống chết cũng không chịu ra ngoài kia, cô cố gắng để trở về với vị trí thư ký chỉ đến giúp đỡ trong việc nấu ăn, rửa gừng bóc hành, cắt gọt, chuẩn bị vật liệu cho nồi nước dùng món mì sợi của cô, cũng may qui trình của món này cứ lắt nhắt từng tí một, cũng không phải làm giả vờ, đủ để bận rộn một thời gian. Văn Quyên và Lăng Lệ không vào đây hù dọa cô nữa, ngồi ngoài mái hiên cửa sổ uống trà, ăn trái cây, nói chuyện vui vẻ không ngớt, vẻ mặt sinh động kia của Văn Quyên trông giống Gia Cát Lượng, với tư thế như trực tiếp trao quyền, tùy cơ hành động, đây sẽ là Đốt sạch trại liên doanh hay là Thuyền cỏ mượn tên đây?[2'>
[2'> Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa: Hồi 84: Lục Tốn đốt sạch trại liên doanh, Khổng Minh khéo bày đồ bát trận, Hồi 46: Dùng chước lạ, Khổng Minh mượn tên; Dâng kế mật, Hoàng Cái chịu nhục.
Bên tai Giản Minh nghe thấy tiếng xe cộ ngoài cổng nhà, biết là ông chủ đã đi làm về, chẳng mấy chốc Trọng Hằng cũng bước vào nhà, không hiểu là nói gì với chú Hai, hai chú cháu cười vang cả căn phòng như có một đoàn quân cưỡi ngựa vừa bước vào nhà, ồn ào huyên náo. Lúc này đây, cơm canh cũng đã nấu nướng đâu vào đấy rồi, Giản Minh đang lau khô cái đĩa lát nữa dùng để đựng món cá chưng, chuẩn bị bày biện ra bàn, Lăng Lệ bước vào, “Giản Minh, có mang theo thuốc không?”.
Giản Minh ngoan ngoãn, có thái độ của một người bệnh nhân rất biết vâng lời, “Có chứ. À, em đi tiêm liền đây.” Cầm lấy túi xách của mình đi vào nhà vệ sinh, lát sau đi ra, ngồi vào bàn ăn. Lăng Khang, phụ huynh lớn nhất ngồi đầu bàn, dáng vẻ oai nghiêm, đĩnh đạc, giọng nói rõ ràng, vang lên như tiếng chuông, “Nào, nâng ly, vì Giản Minh.”
Rất bài bản, cũng rất long trọng, hơn nữa làm cho bạn không thể nào nói không, Giản Minh đành phải, “Cám ơn.” Rồi nâng ly rượu vang trắng lên, nhấm nháp một chút bên môi.
Lăng Lệ để ý từng chút một, “Có thể uống một chút, lát nữa anh sẽ đưa em về.”
Giản Minh liếc nhìn anh, gật đầu đại một cái cho xong, cô sẽ không để cho anh tiễn về nhà đâu, như thế có vẻ nguy hiểm quá.
Văn Quyên nhiệt tình, không ngừng gắp thức ăn cho cô, đặc biệt là con cá ấy, bày trên bàn ngay trước mặt cô, còn tôm, Lăng Lệ cũng bóc vỏ sẵn mới để vào đĩa của cô, không ai nhắc đến việc chính, cũng không trịnh trọng đến nỗi tôi chúc rượu anh, anh chúc rượu tôi, thoải mái nói những chuyện linh tinh trong cuộc sống, ví dụ như những tin sốt dẻo trên trời dưới đất ở cơ quan và công ty, Văn Quyên lâu lâu lại chen mấy câu kinh điển khi đánh mạt chược. Giản Minh không biết đánh bài mạt chược, cơ bản là nghe không hiểu, lặng lẽ ngồi ăn suốt. Bởi vì tiêu điểm trên bàn ăn không phải là cô nữa, dần dần thả lỏng tinh thần, mới bắt đầu còn cảm thấy khó nuốt, sau đó Văn Quyên và Lăng Lệ khuyên cô uống hai ngụm nhỏ rượu vang, rồi cũng ăn hết thức ăn trên đĩa của mình.
Lăng Lệ g