XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342332

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2332 lượt.

ắp cho chị dâu một miếng thịt bò, Văn Quyên làm ra vẻ ăn uống có điều độ, “Mỡ máu của chị cao, không ăn thịt đâu.”
Lăng Lệ đã quá thông thuộc tất cả, “Thôi đi ạ, chắc sau lưng bọn em chị ăn tích cực lắm chứ gì, ỷ thế chú em của chị là bác sĩ, căn bản không sợ bị nghẽn mạch máu.”
Giản Minh không nhịn nổi, bật cười.
Văn Quyên bịa chuyện, “Đừng có trách mỗi mình chị nhá, Giản Minh cũng thế đấy, khi chú chưa tới, cô ấy ăn luôn hai quả xoài, đã thế em còn gắp nhiều thức ăn cho cô ấy nữa.”
Lăng Lệ đáp, “Chị bớt bịa chuyện lại đi, Giản Minh không có gan làm chuyện đó.”
Thái độ của Văn Quyên rất nghiêm túc, rất nghiêm túc, “Cái thằng này, thiên vị mà chẳng có chút hàm lượng kĩ thuật nào cả.”
Lăng Khang và Trọng Hằng bật cười, khuôn mặt Giản Minh đỏ bừng lên, cũng cười theo. Vừa cười cô vừa cảm thấy, đây đúng là nhân cách phân liệt, cô rõ ràng không muốn thành ra như thế này, nếu cứ cười nữa, bữa cơm này có lẽ là một buổi hồng môn yến thành công, một buổi xem mắt hoàn hảo.
Sau khi cười thoải mái, Lăng Khang hỏi Giản Minh, Đông Đông năm nay mấy tuổi rồi? Học lớp mấy? Cao bao nhiêu rồi?
Giản Minh trả lời từng câu, trong lòng cũng hiểu rõ, cô có đứa con riêng lớn như vậy, so với Lăng Lệ, điều kiện thua kém nhiều quá. Nghe Lăng Khang bảo cô hôm nào đưa Đông Đông đến đây ăn cơm, trả lời không thật lòng lắm, “Dạ được.”
“Có đứa trẻ bảy tám để chơi, cuộc đời tôi coi như có nơi để gửi gắm rồi, không cần phải đi đánh mạt chược suốt ngày nữa.” Văn Quyên phát ngôn những câu nói kinh khủng với Lăng Lệ và Trọng Hằng, “Vốn dĩ hy vọng hai anh chàng này đẻ một đứa con nít để tôi chăm sóc, chơi đùa, nhưng mà hai người không chịu tiếp sức, tuổi tôi bây giờ lại đẻ không ra nữa.” Dì liếc nhìn Lăng Khang, “Trừ phi anh đi tìm ai đó đẻ giùm, tác thành cho ước mơ của cuộc đời mà tôi đang theo đuổi, nhưng mà chúng ta chỉ muốn tìm một đứa trẻ con về chơi cùng, đưa anh ra đền bù vào đó, như thế chẳng phải em hy sinh quá nhiều hay sao?”. Văn Quyên cố tình làm ra vẻ như thật, thản nhiên thở dài một hơi, “Cuộc đời ấy à, sao mà gian khổ quá.”
Bảo ông chủ đi tìm người đẻ hộ? Trời ơi, Giản Minh cảm thấy, thôi xong rồi, dây thần kinh phụ trách việc cười đùa của cô đã không còn nghe lời sai bảo của cô nữa, cô nghiêng đầu ôm miệng cười ngất, mặt và cổ đều nhuốm một màu hồng tươi.
Ba người đàn ông của gia đình nhà họ Lăng chịu không nổi, chẳng thèm để ý đến lễ nghi trên bàn ăn nữa, lấy đũa gõ vào bàn, “Kháng nghị, kháng nghị.” Sau đó phụ huynh lớn tuổi Lăng Khang rất thức thời, nhắc đến trọng điểm, “Giản Minh, mau đưa Đông Đông đến đây, sau đó sinh thêm cho Lăng Lệ một đứa, như thế cuộc đời của chị dâu em mới có hy vọng.”
Giản Minh vừa cười đến nỗi không ngừng lại được, lại vừa muốn khóc, ngân ngấn nước mắt, không nói nổi câu nào. Dáng vẻ của niềm hạnh phúc, sinh động như thật, giơ tay ra là đã có thể chạm vào được, chỉ có điều, đừng có bày sẵn ra trước mặt cô nhiều đến thế, cô tiêu hóa không nổi.
Lăng Lệ vội vàng đưa khăn giấy cho Giản Minh, bảo vệ cô, “Anh, Giản Minh nhát gan lắm, anh chị đừng hù dọa cô ấy nữa được không?”. Giúp viêc bưng mì lên, Văn Quyên biết chừng mực dừng lại đúng lúc, “Ôi trời ơi, thơm quá, mọi người có ngửi thấy không?”.
Lăng Khang khen ngợi rất chân tình, “Ồ, rất giống với mùi vị mà mẹ nấu.”
Không ai nhắc đến vấn đề nóng hổi kia nữa, món mì sợi Giản Minh nấu, mọi người đều ăn hết sạch sẽ.
Ăn xong, mọi người đề nghị, “Ăn no quá, phải ra ngoài đi dạo cho tiêu hóa bớt.” Lăng Khang đặc biệt nhắc nhở em mình, “Lăng Lệ, đưa Giản Minh ra ngoài dạo bộ đi.”
Lăng Lệ đồng ‎ý, đi lấy xe. Văn Quyên nói lời kết thúc với buổi xem mắt này, “Giản Minh ơi, dì thấy dáng vẻ vui cười của cháu là biết ngay, chú em của dì không thoát nổi nữa rồi. Cháu ấy à, đừng có lo lắng gì nữa, hai người đến được với nhau mới là quan trọng nhất, cháu thấy đúng không?”.
Giản Minh ngập ngừng đáp, “Cháu phải suy nghĩ đã ạ, phải suy nghĩ thêm, làm thế nào để công bằng hơn cho anh Lệ.”
Văn Quyên cười, “Cháu phải nhớ rằng, cả nhà dì rất thích cháu. Được rồi, chú út qua đây rồi kìa, cháu lên xe đi.”






Cuối cùng cũng đã được đứng với nhau bên bờ hồ, ngắm nhìn mặt nước mênh mông, họ vốn dĩ hẹn ngày hôm sau gặp lại, nhưng lại dời từ những ngày đông giá rét đến tận tháng ba của mùa xuân. Sóng đôi với Giản Minh trong cảnh chiều ảm đạm, ánh đền soi rọi lung linh trên mặt nước, Lăng Lệ nhìn thấy trên mặt hồ hai ba chiếc thuyền chậm rãi rẽ sóng lướt qua, để lại sau đuôi thuyền từng làn nước rẽ sóng nhấp nhô, trái tim anh cũng như những làn nước ấy, mờ mờ ảo ảo, dập dờn sóng gợn.
Cái gì cũng ổn cả, chỉ có điều vì thời tiết ấm dần theo thời gian, người ra đây dạo bộ cũng đông hơn, Lăng Lệ vò đầu, nhìn quanh nhìn quất. Thực ra đông người cũng chẳng sao cả, nhưng những cặp đôi yêu nhau, khi tình cảm dâng trào vẫn sẽ ôm hôn nhau, anh lại dẫn đến đây một người khó hiểu như tình hình kinh tế Trung Quốc, rắc rối này chưa xong rắc rối khác đã đến, Lăng Lệ thấy r