XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342335

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2335 lượt.

hoa trong bình, ánh mắt dời về bức ảnh đặt trên chiếc đàn. Đây là một tấm hình chụp chung cả đại gia đình, già trẻ lớn bé ba thế hệ, Giản Minh nhận ra vợ chồng Lăng Khang, đôi vợ chồng già hiền từ ngồi ngay ngắn kia có thể là cha mẹ của Lăng Khang, còn có hai bé trai, Giản Minh nhận ra Trọng Hằng, khuôn mặt như búp bê, giống Văn Quyên. Còn người choàng vai bá cổ Trọng Hằng là ai thế nhỉ? Lăng? Lệ? Không, không đeo kính, Giản Minh ra sức dụi dụi mắt, tập trung quan sát kĩ hơn, vẫn cảm thấy giống Lăng Lệ, có điều là hình ảnh anh thời thanh niên, mặc một bộ quần áo thể thao, gọn gàng sáng sủa, rạng ngời sức trẻ. Chuẩn bị xảy ra chuyện cười rồi đây, Giản Minh không cam tâm, cầm tấm ảnh khác lên, vẫn là tấm hình chụp chung cả đại gia đình, đôi vợ chồng già khuôn mặt phúc hâu không còn nữa, người khoác chiếc áo blouse trắng, đeo ống nghe kia là ai? Cậu bé mặc bộ đồng phục thể thao kia đã lớn, đeo kính cận, trên khuôn mặt là nụ cười Giản Minh đã quá quen thuộc, dáng người cao ráo, từ tốn ung dung, có biến thành tro Giản Minh cũng nhận ra, Lăng Lệ!
Một đĩa xoài được cắt thành từng miếng nhỏ, vàng ruộm đưa đến trước mũi của Giản Minh, Văn Quyên đang hỏi, “Người bác sĩ đó là chú út trong gia đình này, đẹp trai không?”.
Ánh mắt kinh ngạc của Giản Minh dời từ tấm ảnh qua Văn Quyên, thái độ hoảng sợ, giọng nói cũng hoảng sợ, “Chính là cái người họ hàng mà phải giấu việc dì đã ăn thịt heo đó hả?”.
“Chính nó chứ còn ai vào đây nữa?”, Văn Quyên cầm lấy nĩa ăn xoài, so với sự hoảng sợ của Giản Minh, dì ấy thản nhiên hơn rất nhiều, “Cái thằng này cái gì cũng tốt cả, có điều bị bệnh nghề nghiệp quá nặng, lúc nào cũng đưa cái mác bác sĩ ra, làm phiền người khác.”
Giản Minh đang nhai trong miệng, “Nhưng, nhưng, nhưng, là anh ấy, anh ấy và Trọng Hằng có vẻ như gần bằng tuổi nhau.”
“Cha mẹ chồng của dì sinh nó muộn mà, ngày còn nhỏ, dì nuôi nó và Trọng Hằng không à.” Văn Quyên tỏ ra vô cùng thân thiết, xiên một miếng xoài nhét vào miệng Giản Minh, “Ngọt quá đi, ăn một miếng không sao đâu, chúng ta đừng nói cho chú Lệ là được.”
Giản Minh nuốt miếng trái cây đó xuống, trong lòng suy nghĩ rất mơ hồ, rất tốt, đồng phạm với phu nhân, không thể nào tố cáo Văn Quyên trước mặt bác sĩ được rồi, dì ấy ăn thịt đầu heo, còn cô ăn xoài ngọt…
Vì việc nấu ăn, nên người giúp việc gọi Văn Quyên đi, Giản Minh còn đứng ngơ ngẩn trước cây đàn dương cầm, cô hoán đổi vị trí thành công, từ một thư ký đến giúp đỡ nấu cơm biến thành đối tượng khách mời đến dự tiệc của bà chủ, cô bị cả gia đình này “âm thầm bày mưu tính kế” lừa cô, có ấu trĩ không cơ chứ? Nhìn ra ngoài cửa sổ, vườn cây xanh ngắt rợp bóng mát, hoa hồng bung cánh khoe sắc, Giản Minh như chợt tỉnh ra, đây là một buổi xem mắt, đây là hồng môn yến, gọi điện thoại cho Lăng Lệ, gần như là nhấc máy luôn ngay sau khi đổ tiếng chuông đầu tiên, giọng nói không mấy thiện cảm, còn có chút nóng vội, “Anh đang ở đâu vậy?”.
“Đang ở sau lưng em.” Giọng nói của Lăng Lệ được lặp lại ngay bên tai cô, ngay sau lưng cô, “Biết ngay mà, em rất muốn gặp anh.”
Giản Minh nhận ra, cô bị người ta chọc ghẹo, xấu hổ, khuôn mặt ửng đỏ.
Lăng Lệ cúi người xuống, áp sát vào cô, giống như vờn mèo, “Đừng có ngại ngùng, anh thích điệu bộ này của em.”
“Em không thích.” Giọng nói của Giản Minh nặng nề hơn, “Em vô cùng không thích.”
Lặng Lệ ngồi xuống cái ghế trước cây đàn, “Thích một chút thì có mất mát gì đâu. Qua đây nào.” Anh giơ tay về phía Giản Minh, Giản Minh không thèm nắm lấy tay anh, anh bá đạo kéo cô qua, ấn ngồi xuống bên cạnh, “Nghe bài này đi.” Ngón tay lướt trên phím đàn, ting ting tang tang, ca khúc Eyes on me Giản Minh thích nhất. Giọng nói khàn khàn của Lăng Lệ hòa theo tiếng đàn, “Bây giờ thấy thích hơn chút nào chưa?”.
Giản Minh không trả lời, ánh mắt rơi trên bàn tay đã từng luồn vào mái tóc mượt mà của cô, sao có thể không thích được cơ chứ? Sao có thể chỉ thích một chút thôi được? Không chỉ một lần, trong góc tối của giấc mơ nào đó, ảo tưởng rằng anh sẽ mỉm cười với cô, còn cô cũng chỉ có thể đáp trả bằng nụ cười tươi thắm nhất, nụ cười viên mãn như chưa từng vấp phải một sự tổn thương nào, chưa bao giờ gặp phải thất bại nào. Nhưng bản thân mình ở hiện tại thì sao, có thể được như thế không? Hy vọng là mình có thể, có thể không cảm thấy hổ thẹn với đôi tay lướt trên phím đàn, đánh cho cô nghe bản nhạc kỳ diệu này, không hổ thẹn với sự tìm kiếm kiên trì của anh, không hổ thẹn với tấm lòng sẵn sàng gánh vác mọi thất bại của cô…
“Giản Minh ơi!”, chị dâu Văn Quyên ở trong bếp đi ra, đứng ở bên kia phòng khách gọi to, “Cháu vào cán mì đi, dì sợ nếu dì cán sẽ bị cứng.”
Lăng Lệ ngừng tiếng đàn, nắm lấy tay Giản Minh không buông, thái độ vô cùng lo lắng, “Mì cứng một chút chẳng sao đâu, chị cứ cán đi.”
Văn Quyên không thèm nghe, “Giản Minh cán bột ngon lắm, không lừa chú đâu, chú Lệ này, chú cứ nói là chú ăn hay không đi. Chị đảm bảo chú ăn xong bát mì này sẽ hết cảm cúm ngay.”
Ý chí của bác sĩ quá kém, ngay lập tức tỏ thái độ khuất phục trước uy phong của chị dâ