Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?
Tác giả: Triệu Cách Vũ
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341371
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1371 lượt.
ười ngồi ở bàn xung quanh đều nhìn họ với ánh mắt tò mò.
“Tại sao lại thế? Điều kiện của chị ấy tốt như vậy, vừa xinh đẹp vừa giỏi giang, hai người lại rất xứng đôi mà.” Hiểu Khê thấy rất khó hiểu.
“Hiểu Khê, chuyện tình yêu không phải để cho người khác nhìn, nhìn từ ngoài vào có thể rất đẹp đẽ, rất xứng đôi. Nhưng đó vẫn mãi chỉ là những thứ mà mọi người nhìn từ bên ngoài mà thôi.” Lưu Hiên nói với giọng chán nản. Dường như anh có nỗi khổ tâm nào đó không thể nói ra được.
“Trong chuyện tình cảm thì em chỉ là một cô bé ngốc nghếch, em chẳng thể nào đưa ra ý kiến hay phán đoán gì giúp anh được.” Hiểu Khê nói xong lại tiếp tục uống canh, kì thực là để trốn tránh thảo luận cùng anh vấn đề này, bởi vì cô chẳng biết phải nói gì nữa. Cô nên an ủi, động viên hay là khuyên họ nên quay lại với nhau?
“Em không tò mò tại sao bọn anh lại chia tay ư?”
Hiểu Khê lắc lắc đầu. Chuyện tình cảm chẳng có tại sao hết, hơn nữa, biết được tại sao thì để làm cái gì chứ? Dù gì cũng không thay đổi được kết cục nữa.
“Là do anh nhận ra rằng trái tim mình đã bị một người con gái khác chiếm lĩnh, hoặc có thể nói là cô ấy chưa bao giờ rời khỏi đó.” Lưu Hiên nói.
Câu nói này khiến cho Hiểu Khê vô cùng căng thẳng. Cô không dám tiếp tục dùng canh nữa, đành phải dừng lại, đưa hai tay ôm đầu.
“Hiểu Khê, nhìn anh này, người đó không phải ai khác mà chính là em!” Anh đưa đôi tay ra định cầm lấy tay cô, nhưng Hiểu Khê hoảng loạn quá nên đã nhanh chóng trốn tránh.
“Đừng, trước nay em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ là người phá hoại chuyện tình cảm của người khác, tốt hơn là anh nên quay lại bên cạnh chị ấy đi. Em xin anh đấy!” Giọng nói của Hiểu Khê nghe như sắp bật khóc.
“Hiểu Khê, chẳng thể nào quay lại được đâu. Em có nhớ câu chuyện Hoàng tử bé không? Cuốn sách mà trước kia em giới thiệu cho anh, anh đã đọc rồi, hơn nữa, còn đọc đi đọc lại nó đến năm lần. Điều này cũng giống như là bông hoa vậy. Nếu bạn phải lòng một đóa hoa sinh sống ở một ngôi sao, vậy mỗi khi đêm đến, bạn nhìn lên bầu trời cũng sẽ cảm thấy vô cùng ngọt ngào và vui vẻ. Tất cả các ngôi sao dường như đều đang nở hoa rực rỡ. Hiểu Khê, em chính là đóa hoa hồng của anh, là đóa hoa hồng độc nhất vô nhị đối với anh.” Anh nói với giọng điệu chân thành, vẻ mặt tỏ ra rất bất lực, hai tay chống đầu, giống như một đứa trẻ bị lạc đường.
Hiểu Khê kinh ngạc đến sững sờ. Không thể nào, tại sao chứ? Tại sao lại thế? Lúc đọc truyện Hoàng tử bé, hai mắt cô lúc nào cũng rơm rớm nước mắt.
“‘Các bạn rất đẹp, nhưng các bạn đều trống rỗng’. Hoàng tử bé nói. ‘Không ai có thể sẵn sàng chết vì các bạn. Đương nhiên rồi, bông hoa hồng đó của ta, những người lữ khách qua đường có thể tưởng nàng giống hệt như các bạn. Nhưng chỉ một đóa như nàng cũng đã quan trọng hơn tất cả các bạn gộp lại. Bởi vì tất cả những con sâu trên thân nàng đều do ta trừ diệt, chỉ giữ lại vài ba con để sau này biến thành bươm bướm. Bởi vì nàng do ta chăm sóc, được chính ta đặt ra ngoài đó, chính ta đã dùng tấm bình phong chắn gió cho nàng, có ta lắng nghe những lời ai oán, tỉ tê của nàng. Thậm chí có lúc, ta còn lắng nghe cả sự im lặng của nàng. Bởi vì nàng là đóa hoa hồng của riêng ta.’”
Buổi sáng sớm tháng Tư hôm đó, Hiểu Khê đọc câu nói vừa rồi hết lần này đến lần khác sau đó nghiêm túc chép lại vào một quyển sổ, chép từng câu, từng chữ một, gần như đã khắc ghi tận sâu thẳm con tim. Lúc đó, cô thật sự mong muốn được trở thành bông hồng của ai đó, khao khát một ai đó sẽ nói với mình rằng: “Em chính là bông hồng độc nhất vô nhị của anh, tất cả những bông hồng khác đều là hư vô hết.” Nhưng người đó tuyệt đối không thể là Lưu Hiên được!
“Không thể nào, bởi vì em đã có người yêu rồi mà.” Đúng thế, không thể nào. Cô không thể tiếp nhận tình cảm của anh được. Thứ nhất, cô lúc này đã bắt đầu có tình cảm với Phó Vân. Thứ hai, yêu đương hẹn hò ở văn phòng là điều cấm kị. Thứ ba, cô không muốn làm người thứ ba chen vào giữa tình cảm của người khác. Thứ tư, quá khứ mãi mãi chỉ là quá khứ. Năm năm trước đã không bắt đầu thì bây giờ càng không cần thiết phải bắt đầu. Lí do vừa đầy đủ lại rõ ràng, Hiểu Khê trả lời vô cùng kiên định.
Lưu Hiên ngẩng đầu lên, mở to đôi mắt nhìn vào người con gái trước mặt mình, giống như lần đầu tiên anh nhìn thấy. Đúng vậy, đối với anh người phụ nữ này giống như một câu đố, cô với anh vẫn cứ xa lạ như lần đầu gặp mặt. Tại sao dù cho anh có nỗ lực đến đâu thì vẫn không thể bước vào trái tim cô được?
“Hiểu Khê, em khiến anh rất kinh ngạc. Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi mà em đã có người yêu mới rồi, đã thoát khỏi sự ám ảnh của mối tình trước. Em làm anh quá bội phục. Ha ha ha...” Vẻ mặt của anh từ kinh ngạc chuyển sang tức giận, lại còn mang theo chút châm chọc nữa.
“Em có biết tại sao anh lại đưa em đi xem vở Hổ phách không? Bởi vì anh rất thích câu nói này: “Tất cả tình yêu đều là bi ai. Dù rằng bi ai nhưng vẫn là chuyện tốt đẹp nhất mà chúng ta thường biết.” Anh chỉ muốn nói cho em biết, Hiểu Khê, quá khứ đều đã chìm vào quên lãng, còn tình yêu vẫn mãi mãi tốt đẹp.