Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bị Độc Thân

Bị Độc Thân

Tác giả: Triệu Cách Vũ

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341370

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1370 lượt.

ị cắt giảm tới hai phần ba. Một mình cô phải đảm nhận công việc của ba người. Hiểu Khê bắt đầu oán trách nhà tư bản. Có điều, nghĩ theo góc độ khác, đối mặt với cuộc khủng hoảng tiền tệ toàn cầu này, các nhà tư bản cũng chẳng thể sống yên ổn dược, bây giờ, dù có bận rộn nhưng tâm trạng còn thoải mái hơn rất nhiều so với không có việc gì làm.
“Hiểu Khê, em thu thập tư liệu về đá quý Chí Tôn đi, trước chín giờ giao cho anh!” Lưu Hiên bảo.
“Quả nhiên là nhân viên giỏi dưới trướng của anh! Làm việc thần tốc quá!” Anh đặt bản tài liệu đang cầm trong tay xuống, tựa người vào lưng ghế, giang hai tay ra, dáng vẻ rất mệt mỏi.
“Đó là nhờ lãnh đạo đã chỉ dẫn đúng cách đấy ạ.” Hiểu Khê mỉm cười.
“Người đẹp, một khách hàng tặng anh đôi vé xem vở kịch nói Hổ phách, ngày mai chúng ta đi xem nhé! Được không?” Lưu Hiên nhìn thấy Hiểu Khê quay người chuẩn bị rời khỏi phòng làm việc của mình liền lên tiếng.
“Cái này, cái này... chính là phần thưởng dành cho nhân viên giỏi sao?” Cô quay đầu, mỉm cười hỏi anh.
“Cứ coi là vậy đi!”
“Đúng là bủn xỉn, chỉ một tấm vé xem kịch nói là có thể khiến em hài lòng?” Hiểu Khê chu miệng cầm lấy tấm vé xem kịch, ra vẻ ta-đây-chẳng-mấy-bằng-lòng.
“Anh nói thật đấy, nếu không thì lãng phí đôi vé này quá.”
“Để em suy nghĩ xem sao!” Nói xong, Hiểu Khê nhanh chóng rời khỏi phòng Lưu Hiên rồi về nhà. Chuyện ngày mai thì để ngày mai hãy tính. Dạo này, đầu óc cô ngập tràn toàn công việc là công việc, cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ những chuyện khác nữa.
Ngày hôm sau, Hiểu Khê bận rộn fax tài liệu, gọi điện thoại nên quên béng mất chuyện đi xem kịch với Lưu Hiên. Đã hết giờ làm nhưng vẫn còn một số việc chưa hoàn thành nên cô chủ động tăng ca. Chào tạm biệt các đồng nghiệp rồi Hiểu Khê lại tiếp tục vùi đầu vào đống tài liệu.
Bỗng nhiên, cô nghe thấy tiếng gõ tay lên mặt bàn, ngẩng đầu nhìn, là Lưu Hiên.
“Ấy, anh cũng phải tăng ca sao?”
“Đi, mau lên, mau lấy túi xách đi theo anh!” Lưu Hiên giục.
“Đi đâu ạ?” Hiểu Khê ngơ ngác, lúc này đã bị Lưu Hiên lôi ra tận trước cửa thang máy. May mà trong phòng làm việc không còn nhân viên nào khác, nếu không, thể nào cũng gây sự chú ý cho mọi người.
“Đã hứa với anh rồi thì không được nuốt lời!” Lưu Hiên giơ đôi vé xem kịch trong tay lên.
Lúc này, Hiểu Khê mới sực nhớ ra Cô chẳng thể nào không nể mặt anh được. Hơn nữa, cô vẫn luôn muốn được xem vở kịch Hổ phách, cô rất thích tác phẩm Song kiếm hợp bích do đôi vợ chồng Mạnh Kinh Huy và Liêu Nhất Mai dựng nên. Một người viết lời thoại, một người đảm nhận phần hình ảnh, người này làm biên kịch, người kia đạo diễn, cảnh vợ chồng đồng lòng này khiến cho mọi người phải ngưỡng mộ. Cho nên, Hiểu Khê bèn ngoan ngoãn đi theo sau Lưu Hiên.
Lúc đến rạp Bảo Lợi, chỗ ngồi trong rạp hầu hết đã kín. Xung quanh đều là những đôi tình nhân trông rất tình tứ, lãng mạn. Điều này khiến cho Hiểu Khê cảm thấy vô cùng ngại ngùng. Mặc dù vậy, cô nhanh chóng đắm chìm trong màn biểu diễn xuất sắc của Lưu Diệp và Viên Tuyền. Sau khi xem xong vở kịch, bước ra khỏi rạp thì đã hơn chín giờ tối.
“Chúng ta đi ăn khuya đi!” Lưu Hiên đề nghị.
Hiểu Khê do dự, trong lòng thầm nghĩ, người đàn ông này không về nhà cùng với bạn gái của mình, xem xong kịch lại còn mời người con gái khác đi ăn khuya, thật chẳng phải tốt đẹp gì.
Hiểu Khê không khỏi cảm thấy may mắn vì trước kia đã không chọn anh.
“Yên tâm đi, thỉnh thoảng ăn bữa khuya cũng không bị béo đâu.”
Nghe anh nói thế, Hiểu Khê đành phải gật đầu đồng ý.
“Đôi vé xem kịch này thực ra không phải do khách hàng tặng cho anh đâu, anh nhờ bạn mua hộ cho đấy!” Lưu Hiên bảo.
“Thật sao? Sếp Lưu cũng bắt đầu trở thành một thanh niên yêu nghệ thuật rồi đấy!” Hiểu Khê trêu đùa một cách vô tư.
“Đây không phải ở chỗ làm việc, anh có thể gọi tên em được không?” Dáng vẻ anh trông nghiêm nghị, trên mặt cũng có nét không vui.
“Dạ, được ạ.” Hiểu Khê chần chừ một lúc rồi gật đầu.
Rạp Bảo Lợi rất gần với phố ẩm thực, chỉ đi năm phút là tới nơi. Ở phố ẩm thực, đã muộn rồi nhưng đèn thắp sáng trưng, hai bên đường toàn những người đầy hơi rượu bia.
Lưu Hiên chọn một quán canh. “Dạo này, em làm việc mệt mỏi như vậy, nên ăn uống bồi bổ một chút. Em gầy guộc thế này, gió thổi nhẹ cái là bay đi mất, có người nhìn thấy lại xót xa đấy!” Anh vừa múc canh cho Hiểu Khê vừa nói.
Xem ra gần đây, nhân duyên với đàn ông của cô thật không tệ chút nào. Trong một tuần đã có hai người múc canh cho Hiểu Khê, trong lòng cô thực sự cảm thấy hạnh phúc.
“Được thôi.” Hiểu Khê bưng bát canh lên, định húp cạn hết bát canh dinh dưỡng đầy ắp này, nhưng đang uống được nửa bát cô suýt nữa chết sặc vì một câu nói của Lưu Hiên. “Anh chia tay rồi.” Không khí như đóng băng lại trong giây lát.
“Cái gì cơ?” Hiểu Khê ngừng húp canh, ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông trước mặt mình. Cô rất bất ngờ, cảm thấy mình không hiểu nổi anh, thậm chí như chưa từng quen biết con người này vậy.
“Anh - chia - tay - rồi.” Anh lại tăng âm lượng cao hơn, khiến cho những ng


Polaroid