Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342324

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2324 lượt.

g hề muốn uống.
Cố lão gia nhìn cô, cũng không chủ động nói chuyện, mà là muốn biết cô gái nhỏ này rốt cuộc là đang nghĩ cái gì trong đầu.
“Tôi có thể tố cáo cháu của ông cưỡng bức tôi.” Cô nhìn thẳng vào người ngồi trước mặt mình, nhả ra từng câu từng chữ rõ ràng, “Tôi cũng không phải là tự nguyện, cho dù cháu của ông rốt cuộc có thế nào đi nữa, đối với tôi mà nói cũng không hề có quan hệ gì, đừng cho rằng tôi không có chứng cứ, tôi đã đi bệnh viện rồi, cũng đã làm giám định… Các người có muốn bồi thường cũng không nổi đâu.”
Cố lão gia nheo mắt nhìn cô, “Cháu nên biết rằng, nó cũng là người bị hại.”
“Cố lão gia ở trên thương trường đã bao nhiêu năm nay, không thể nào không nhìn ra hậu quả, sự thật không quan trọng, nếu tôi đem chuyện này trực tiếp đăng lên mạng, đem chuyện này làm to lên, bọn họ cũng chỉ biết đến đứa cháu trai khí thế bất phàm của ông đã làm ra loại chuyện đáng ghê tởm thế nào, đặc biệt là trong thế giới nhiều hận thù của người giàu các ông. Cho dù ông nói có ẩn tình bên trong, như ông liệu ông có tin hay không, nếu chuyện này thật sự được công bố ra? Người ta sẽ chỉ chửi rủa, nói người có tiền chính là sẽ làm ra loại chuyện như thế, gây ra chuyện rồi thì lại tìm cách che đậy đi hành vi phạm tội của mình, rồi lại lên án pháp luật không công bằng. Còn về kết quả có như thế nào, tôi nghĩ Cố thị nhất định sẽ khốn đốn trong một thời gian dài.” Đối diện với ông lão này, cô cũng không hề thấy sợ hãi, dù thế nào thì lúc tệ hại nhất cô cũng đã trải qua rồi, cô không tin vẫn còn có cái gì tệ hơn nữa.
“Cô gái, cháu có thể trực tiếp nói ra yêu cầu của mình.”
“Không phải là muốn giết người diệt khẩu trước chứ? Tôi còn cho rằng ý nghĩ đầu tiên thường có trong đầu những người có tiền sẽ là như thế chứ.”
Cố lão gia chỉ mỉm cười, “Tôi là một thương nhân chân chính, sẽ không làm ra loại chuyện gì vi phạm đến pháp luật.”
Dương Cẩm Ngưng suy nghĩ một chút, “Tôi sẽ không đưa chứng cứ cho ông đâu.”
Cố lão gia cũng suy nghĩ một lát, nhíu chặt hàng long mày, “Cô gái, tính nhẫn nại của con người cũng có giới hạn của nó, hơn nữa chuyện này nếu làm to ra, đối với cháu cũng không có ích lợi gì.”
Bộ dạng Dương Cẩm Ngưng giống như suy nghĩ chuyện gì, một lát mới nói, “Muốn tôi câm miệng cũng được thôi, rất đơn giản, tôi muốn Diệp gia phá sản…”
Giây phút đó, cô cảm thấy trong cơ thể mình nhất định là đang tràn đầy nọc độc.
Cô hận Diệp gia đến thấu xương, cũng muốn thông qua chuyện này mà báo thù. Nhưng trong lòng cô, sinh mệnh vẫn cao hơn tất cả. Sau khi Diệp Cẩm Dương chết đi, cô đã nghĩ như thế. Cô sẽ không nghĩ đến Diệp gia nữa, chỉ xem bọn họ như những người xa lạ, hận một người thực sự rất mệt mỏi, cô cũng không muốn mình tốn thời gian mà đi hận những con người đó.
Cô đã muốn từ bỏ rồi, với Diệp gia sẽ không còn bất cứ mảy may quan hệ nào.
Nhưng cô lại bị Tô Tình hại ra như vậy, bất luận đối phương là vô ý hay cố ý, cô chịu tổn thương tuyệt đối sẽ bắt đối phương phải trả giá. Rất tốt, cũng nên để cô một lần được làm một đứa con gái xấu xa đi.
Trong lòng Cố lão gia cũng có điều ngạc nhiên, nhưng bề ngoài lại không biểu hiện gì. Một cô gái sau khi gặp phải chuyện như vậy, lại không hề nghĩ đến việc tìm cơ hội đạt được những thứ mình muốn có, hơn nữa còn là chuyện không hề liên quan đến tiền bạc.
Dương Cẩm Ngưng tại thời điểm này khiến Cố lão gia nhớ đến người vợ đã khuất lâu năm của mình, tính cách ương bướng này thật sự giống đến vài phần, thế là liền đáp ứng điều kiện của cô.
Dương Cẩm Ngưng cũng lấy cái cớ này để thực sự trừng phạt người cha ruột thịt của mình. Chỉ là cô cũng không quá tuyệt tình, chỉ cần Diệp Kim Bằng đuổi mẹ con Tô Tình ra khỏi Diệp gia là cô có thể suy nghĩ lại vấn đề Diệp gia phá sản, cũng không cần phá tan cửa nát nhà như thế, ít nhất cũng có thể giữ lại chén cơm qua ngày.
Lúc cô kiêu ngạo đứng ở nơi đó, giống như Tô Tình năm đó vậy, cô nghĩ tất cả mọi chuyện vậy mà lại dựa vào việc chính mình bị hãm hiếp mà thành, thực sự là chuyện nực cười mà.
Cô như vậy cũng coi như là đã đòi lại công bằng rồi, thế là cô không hề hận người đàn ông đó, bởi vì bọn họ cũng giống như một cuộc giao dịch mà thôi, cô đạt được thứ mình muốn có, như vậy cũng không cần phải giả vờ rằng anh ta thiếu nợ mình.
Cô trước nay chưa hề nghĩ qua rằng người đàn ông đó sẽ trở thành chồng của cô.
Ấn tượng của Cố Thừa Đông về đêm hôm đó rất mơ hồ, lúc anh tỉnh lại đã thấy mình ở trong phòng rồi. Người ta cũng chỉ nói với anh rằng, anh bị say rượu, được người khác đưa về nhà mà thôi. Anh mơ hồ cảm nhận được mình đã trải qua vài chuyện gì đó, nhưng nhìn mọi thứ đều đang ở trong phòng của chính mình, anh hoài nghi liệu những chuyện bản thân đã trải qua có phải chỉ là một giấc mộng mà thôi, cho dù bao nhiêu năm qua anh cũng chưa từng có một giấc mộng xuân như thế.
Suzie đột ngột nói lời chia tay khiến anh bất ngờ trở tay không kịp. Sau đó Suzie lại gửi cho anh một tin nhắn, hẹn anh đến khách sạn đó, nhưng Suzie lại không hề xuất hiện. Sự ép buộc của ông nội, thá