Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342330

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2330 lượt.

ô luôn là một người quyết đoán, cho dù cô biết, lần này trái tim thật sự rất đau.
Nếu nói trong cuộc sống, cô từng “nghiện” rất nhiều người, thì Cố Thừa Đông chính là kẻ cô nghiện nhất. Thật tốt! Kể cả kẻ mình nghiện nhất cô cũng có thể từ bỏ, có thể buông tay. Sau này, cô không cần lo lắng sẽ bị người nắm được điểm yếu, chân chính làm một kẻ không sợ trời không sợ đất.
Đây là một chuyện tốt, một chuyện cực kì tốt.
Nhưng tại sao, cô chỉ cảm thấy ngực mình càng ngày càng đau?
Cô không biết Cố Thừa Đông nói gì với Tô Tây, có lẽ là hoài niệm, cũng có thể là than thở. Cô không biết, cũng không muốn biết.
Cuối cùng, anh cũng nói xong, quay người đi về phía này.
Khoảnh khắc anh nhìn thấy Dương Cẩm Ngưng, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc, nhưng chỉ một giây sau lại nghĩ, cái gì phải tới đã tới, có lẽ anh có thể hiểu được sự xuất hiện của cô ở đây.
Anh đứng trước mặt cô, không chủ động mở miệng.
Cô khẽ cười với anh, anh có thể không để ý đến cô như vậy, tại sao cô không thể làm được như thế?
“Tôi gọi điện cho anh không được, nên đành phải tới đây tìm anh.” Cô dừng một chút, “Nếu đã kí đơn ly hôn, mọi việc đã rõ ràng, có thể trực tiếp đi lấy giấy chứng nhận ly hôn, tránh đêm dài lắm mộng.”
Tốt lắm, cô tìm được cho mình lý do tốt nhất.
Tay anh hơi xiết chặt, nhìn chằm chằm mặt cô, sau đó nghiêng đầu, dường như nếu tiếp tục nhìn sẽ cảm thấy mệt mỏi, “Được.”
Trên đường đi, bọn họ không hề nói chuyện.
Trước cục dân chính, hai người cùng ngồi chờ luật sư Lương đem đơn ly hôn đến.
Cô trầm mặc, đột nhiên nhớ tới một câu chuyện mình từng đọc. Vợ chồng dẫn nhau đi ly hôn, người vợ hỏi chồng, có thể không ly nữa được không, người chồng từ chối. Sau đó, cuối cùng bọn họ cũng ly hôn. Vừa bước ra khỏi cục dân chính, người vợ chạy thẳng ra đường cái, cố ý bị đâm chết trước mặt chồng.
Cô cũng muốn hỏi anh, có thể không ly hôn nữa được không?
Nhưng cô biết, cô sẽ không hỏi.
Cuối cùng, bọn họ đổi giấy chứng nhận kết hôn lấy giấy chứng ly hôn. Hoàn toàn chứng minh giữa bọn họ không ai còn là của ai nữa.



Cô có thai rồi
Dịch: Cà Chua Ép
Dương Cẩm Ngưng nghĩ mình chắc chắn là bị cảm rồi mới cảm thấy khó chịu như thế này, cái gì cũng không muốn làm, cái gì cũng không muốn ăn. Sau khi ngủ một đêm, lúc vừa mở mắt ra, ánh mắt cô hướng ra ngoài cửa sổ. Bầu trời vẫn giống như ngày hôm qua, thậm chí cảnh vật vẫn giống y nguyên như thế, cái gì cũng đều giống với hôm qua, vậy bản thân cô thì sao, liệu có thể giống như ngày hôm qua được nữa không?
Rõ ràng bản thân mình biết đã xảy ra chuyện gì, lại vẫn thật tâm hy vọng, hy vọng tất cả chỉ là một giấc mơ, sau khi tỉnh dậy thì tất cả vẫn sẽ là một cuộc sống bình thường như mong muốn.
Cô dùng tay vỗ nhẹ vào phía sau đầu, hy vọng có thể làm tinh thần mình tốt hơn một chút, nhưng vẫn không có tác dụng gì. Đầu óc vẫn cứ mơ hồ rối loạn, mà cô lại không thể nào ngủ tiếp được, nếu không tình trạng của cô sẽ càng tồi tệ hơn. Cô biết, lúc tinh thần mình sa sút tệ hại như vậy, thì không nên mặc kệ đi, nếu không ngay cả chính cô cũng không rõ được mình sẽ làm ra những chuyện gì.
Người đàn ông đó còn nói con gái của mình rất nghe lời, thành tích học tập cũng tốt, mỗi học kỳ đều có phần thưởng mang về nhà…
Dương Cẩm Ngưng ngẩn người đứng nguyên chỗ cũ, lúc chín tuổi thì cô đang làm gì? Biết những chuyện của người lớn quá sớm, mau chóng sõi đời, từ từ hiểu được thế giới này không đơn giản chỉ có hai màu trắng đen, từ từ cũng biết được những thứ gì có đặc quyền trong thế giới này, nó có thể biến đen thành trắng…
Cho dù sau này cô có trải qua một cuộc sống bình thường đi chăng nữa, thì tất cả những chuyện trước đây có thể hoàn toàn không ảnh hưởng đến cô sao?
Cô tại sao lại trở thành một kẻ ích kỉ, trở thành một người không có chút cảm giác an toàn nào, không phải là vì đã chứng kiến quá nhiều thứ xấu xa hay sao? Cha mẹ luôn có những ảnh hưởng nhất định đến con cái, nếu đứa trẻ càng thông minh mẫn cảm, ảnh hưởng sẽ càng lớn.
Cô không đưa ra bất cứ ý kiến nào, tất cả đều tùy vào cách xử lí của Dương Lập Hải. Thật ra cô biết rằng, hai người đó vốn lương thiện như vậy, đã bị lay động hơn một nửa rồi. Lại thêm việc thương thế của Dương Nhất Sâm hồi phục rất tốt, như vậy xem ra, bọn họ sẽ không đi quở trách gì rồi…. Huống hồ người đã làm cha làm mẹ sẽ luôn có sự đồng cảm đối với việc này…..
Xem ra, mỗi người khi đứng từ góc độ của người khác để xem xét một vấn đề thì rất có thể sẽ tự hoài nghi chính bản thân mình. Những người chỉ biết nghĩ tới bản thân, có lẽ là những người cố chấp, nhưng mà họ sẽ không mất đi phương hướng, không bao giờ tự nghi ngờ mình. Mọi việc đều sẽ có mặt tốt mặt xấu, ai cũng không thể trách được.
Cô cũng không muốn nghĩ đến chuyện này nữa, cũng không đi hỏi bọn họ kết quả xử lí ra sao.
Chỉ là lúc cô chuẩn bị bước vào phòng bệnh, lại nghe được những điều mà Dương Lập Hải và Tả Tần Phương đang nói.
“Cẩm Ng


Lamborghini Huracán LP 610-4 t