Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342322
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2322 lượt.
he điện thoại đã.”
Nhìn cô ra khỏi phòng, Dương Nhất Sâm thở dài.
Dương Cẩm Ngưng đi tới góc khuất của hành lang. Giống như một thói quen, lúc nhận điện thoại cô đều tới đứng trước cửa sổ, dù cho không phải thưởng thức cảnh đẹp bên ngoài thì cũng có thể phóng tầm mắt xa một chút, chí ít không phải nhìn bức tường đơn điệu.
Luật sư Trương gọi tới. Cô thậm chí trách bản thân vì sao không nổi giận mà lại có thể lãnh đạm nghe anh ta nói từng câu từng câu, ý tứ rõ ràng rành mạch, đại loại là anh ta muốn rút khỏi vụ kiện này, vô cùng áy náy với cô.
Lực lượng đại diện cho chính nghĩa đấy, thế nhưng khi đứng trước sự thật rồi vẫn có thể phớt lờ. Cuối cùng cũng vẫn là cuộc sống, tinh thần vứt sang một bên, ăn no mặc ấm mới là quan trọng, hàng nghìn năm qua đều như vậy.
“Vì sao?” Cô muốn biết nguyên nhân.
“Thật ra chuyện này có thể coi như là chuyện gia đình nhà cô, cho nên cô hẳn là rõ hơn ai hết!”
Dương Cẩm Ngưng nắm chặt di động, lặng im. Một cơn gió ùa vào làm mái tóc cô khẽ bay, cô đưa tay gạt những sợi tóc lộn xộn vào sau mang tai.
Không nghe thấy cô lên tiếng, đối phương lại tiếp tục nói: “Tôi tin, toàn bộ Mạc Xuyên sẽ không có ai dám nhận vụ án này, vì vậy…”
Dương Cẩm Ngưng im lặng rất lâu, rồi đột ngột chấm dứt cuộc gọi.
Cô đứng chôn chân tại chỗ, gió vẫn thổi, tóc cô vẫn bay loạn, nhưng lần này cô mặc kệ. Cô nắm chặt di động trong tay, cố gắng khống chế kích động muốn quẳng điện thoại đi. Cô tự nhủ, mình phải lý trí, phải thật lý trí.
Cô để vợ chồng Dương Lập Hải quay về nhà, tối nay cô sẽ ở lại đây trông coi Dương Nhất Sâm. Bởi vì một vài chuyện xen ngang cho nên anh cũng không hỏi cô vì sao lại trầm mặc như vậy.
Nằm trên chiếc giường nhỏ, Dương Cẩm Ngưng không ngủ được, lòng mỗi lúc một nặng nề. Nỗi phiền muộn dường như vẫn lang thang trong ngực cô, khuấy đảo đến mức khiến cô bất an.
Lúc tiếng chuông di động vừa vang lên, cô lập tức tỉnh giấc. Nhìn thoáng qua cái tên trên màn hình, cô nhẹ nhàng ra cầm điện thoại ra khỏi phòng bệnh.
Cái tên kia vô cùng quen thuộc nhưng giây phút này cô tuyệt đối không hề chờ mong nó, thậm chí, nó xuất hiện giống như đổ thêm dầu vào ngọn lửa trong lòng cô.
Trong hôn lễ, bạn bè của anh đều ngầm ám chỉ để cô biết mình biết ta. Anh yêu người con gái kia, tình nguyện thay cô chăm sóc người nhà, tình nguyện lưu lại một chốn riêng cho người anh yêu, tình nguyện ở một nơi khác bên ngoài. Anh yêu sâu đậm như vậy, cho dù tại thời điểm cô xảy ra tai nạn, thì người anh quan tâm nhất vẫn là chị gái của người anh yêu.
Cô chỉ muốn có một người có thể tốt với cô, coi cô là duy nhất, coi cô là người quan trọng nhất, nhưng vì sao lại khó như vậy?
Cô cũng đã từng muốn nghe được câu nói từ chính miệng anh: Em chính là người anh yêu nhất…
Yêu cầu ấy, đúng là rất cao, vô cùng cao…
Dương Cẩm Ngưng nhìn màn hình lóe sáng liên tục, rất lâu cô mới ấn nút nghe.
“Dương Cẩm Ngưng…”
Anh gọi đầy đủ tên cô, không biết anh gọi Suzie như thế nào? Tiểu Tô hay Tây Tây? Sự đối lập rõ ràng như vậy, khiến cô càng thêm tức giận.
“Tôi đang nghe.” Cô nắm chặt di động.
“Nếu như anh chỉ còn hai bàn tay trắng, em có còn muốn tiếp tục ở bên cạnh anh?”
Đúng là chuyện cười, anh dựa vào cái gì mà cho rằng sau khi đã làm bao nhiêu chuyện như vậy rồi mà cô còn tình nguyện chung sống tiếp với anh, còn tiếp tục tự chịu tủi thân? Cả đời này, cô có gây oan ức cho ai cũng sẽ không bao giờ chịu để mình ấm ức. Hay là anh cho rằng cô như mấy cô nữ sinh kia không thể không say mê anh? Cả ngày chỉ biết sống vì yêu, chết vì yêu?
Anh dựa vào cái gì mà cho rằng cô không có anh thì không sống được?
“Hai bàn tay trắng?” Dương Cẩm Ngưng cười, “Đừng có đùa nữa. Chưa nói đến anh hai bàn tay trắng, cho dù anh có gia sản bạc triệu tôi cũng không muốn tiếp tục chung sống cùng anh. Có phải vì thời gian qua tôi dịu dàng với anh như vậy nên anh nghĩ tình cảm của tôi đối với anh sâu như biển? Tôi nói cho anh biết, những thứ đó đều là giả, tất cả đều là giả. Tôi làm như vậy trước mặt anh chỉ là vì muốn có được sự tin tưởng của anh, cuối cùng sẽ để anh phải đâu khổ. Anh có phải là đang rất đau khổ không? Đúng là đã cho rằng tôi yêu anh muốn chết phải không? Tỉnh táo lại đi, tôi làm sao có thể yêu anh…”
Cô không nghe thấy anh nói gì, nhưng cô nghĩ, cô rốt cuộc cũng đã thắng anh, chí ít là chính cô lựa chọn từ bỏ anh, chí ít, cô làm tổn thương anh đầu tiên.