Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342332

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2332 lượt.

trên xe, tâm trạng cô vô cùng phức tạp. Ông nội đã giúp mối quan hệ của cô và Cố Thừa Đông tốt hơn. Ông không ngần ngại nhắc nhở thậm chí lải nhải bên tai. Nhưng mỗi khi bọn họ đồng ý với ông, đều không làm được đến cùng.
Thậm chí cô còn nghĩ, nếu cô đứng trước bia mộ ông, liệu ông có hận cô nói mà không giữ lời không? Con người đáng kính ấy, lúc nào cũng yêu thương cô, cho dù cô đã làm bao nhiêu chuyện lén lút, cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ, cho rằng cô nhất thời nông nổi.
Thật đáng ghét! Cô cũng như bao người khác, mất đi mới cảm thấy tiếc nuối. Tại sao bọn họ không thể quan tâm ông nhiều hơn, ngay cả một cuộc điện thoại hỏi thăm ông cũng không có. Cô thật ích kỉ. Ông nội nhất định sẽ không tha thứ cho cô. Nhất là việc cô và Cố Thừa Đông ly hôn, có lẽ ông sẽ rất thất vọng!
Cô cũng trách mọi người thật ích kỉ, tại sao không ai gọi điện báo cho cô một tiếng. Chí ít, cô và Cố Thừa Đông vẫn chưa công bố chuyện ly hôn, cô vẫn được coi là người trong nhà.
Cô rời khỏi sân bay vừa đúng lúc, người đưa tin vừa mới kinh hô một tiếng, không ngờ Cố gia lại xảy ra chuyện như vậy…
Dương Cẩm Ngưng về nhà họ Cố, vẻ mặt quản gia khi vừa nhìn thấy cô đã khiến cô khó hiểu. Có gì đó không thích hợp, nhưng không có ai giải thích cho cô. Tang lễ ông nội đã được tổ chức xong, mà họ vẫn không gọi cô về, căn bản không xem cô là người trong nhà.
Cô đi thẳng vào nhà, đi ngang qua đám người giúp việc, ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt kì quái.
Cô chưa từng đụng tới Cố gia nhưng cũng biết, hiện tại Cố gia nhất định rất loạn. Sau đám tang, sự quan tâm của mọi người đều chuyển sang Cố thị, dù sao, lúc này việc ổn định sản nghiệp gia tộc mới là quan trọng.
Không ai ngăn cản, cô đi thẳng vào phòng ông, vừa vào, liền thấy di ảnh ông treo trên tường. Cô lặng đi một lúc, sau đó mới bước về phía trước, quỳ trên mặt đất, dập đầu lạy ba lạy.
Cô sờ sờ bụng mình, nếu ông nội biết cô đang mang thai, chắc sẽ rất vui vẻ? Trước đây, ông luôn nói muốn lên chức cụ nội, đó là mong ước duy nhất của ông, không ngờ, cuối cùng vẫn không thể thực hiện được.
Nghĩ đến những lời ông nội từng nói, lại nhìn di ảnh ông, cô rốt cuộc không cầm được nước mắt.
Cô càng nhớ nhiều chuyện về ông, càng thêm đau khổ, rất lâu sau, mới đi ra khỏi phòng.
Cô nhớ, báo chí có đưa tin, tang lễ ông nội, Cố Thừa Đông không hề có mặt. Chuyện lớn như vậy, anh nhất định không làm ngơ, anh không phải người như vậy. Cô rất muốn biết, rốt cuộc đã xảy ra truyện gì.
Trong khoảng thời gian này, cô giống như chỉ sống trong thế giới của mình, hoàn toàn không biết gì về thế giới bên ngoài. Chuyện này xảy ra, nhất định có liên quan đến cô, nhưng hiện tại cô lại hoàn toàn không biết gì cả.
Cô tùy tiện túm lấy một người giúp việc, hỏi Cố Y Hạm đang ở đâu, thật tốt, Cố Y Hạm đang ở nhà, thế thì cô có thể lấy được tin tức cô muốn.
Vừa nhìn thấy Dương Cẩm Ngưng, Cố Y Hạm liền lập tức chạy tới, bắt lấy tay Dương Cẩm Ngưng, nhíu mày lại, “Vợ chồng bác cả có thấy em không?” Nói xong còn cẩn thận nhìn xung quanh.
Cố Y Hạm kéo Dương Cẩm Ngưng sang một bên.
“Em trở về vẫn chưa gặp ai.” Dương Cẩm Ngưng bị Cố Y Hạm lôi lôi kéo kéo thì cảm thấy khó chịu, nhưng việc cô muốn biết không phải chuyện này, “Ông nội qua đời. Việc lớn như vậy, sao không ai nói cho em biết?”
Ngay cả nhìn ông nội lần cuối cô cũng không thể, nỗi nuối tiếc này, bất kể thứ gì cũng không bù đắp được.
Cố Y Hạm nhìn cô một lượt, khẳng định lời cô nói là thật, hơi nghi hoặc, hỏi, “Thừa Đông không nói cho em sao?” Ngưng một lúc lại nói tiếp, “Nó không nói, chắc là nghĩ tốt cho em thôi.”
Chị ấy đâu biết rằng, khi Cố Thừa Đông muốn nói, cô lại không thèm nghe…
Dương Cẩm Ngưng thấy vẻ mặt Cố Y Hạm có gì đó không bình thường, cảm thấy mọi chuyện nhất định không đơn giản như vậy, hỏi tiếp, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy chị?”
Cố Y Hạm chỉ nhíu mày, lắc đầu, “Nếu Thừa Đông không nói cho em, chị cũng không có gì để nói.”
“Cố Y Hạm, chị đừng úp úp mở mở như thế. Từ khi bọn em cãi nhau, lâu lắm rồi em chưa gặp Cố Thừa Đông. Thế nên em mới cần chị nói cho em biết đã xảy ra chuyện gì, chị đừng vòng vo tam quốc nữa.”
“Em thật sự muốn biết?”
Dương Cẩm Ngưng kiên quyết gật đầu.
“Thừa Đông, không phải con ruột của chú ba…”
Dương Cẩm Ngưng mở to hai mắt nhìn Cố Y Hạm, “Sao có thể thế được?”
“Không biết anh cả tìm được chứng cớ ở đâu, chứng minh Thừa Đông không mang dòng máu nhà họ Cố. Họ nói, lúc trước, khi thím ba gả cho chú ba đã mang thai rồi. Bọn họ đưa giấy xét nghiệm AND ra, chứng minh Thừa Đông thật sự không có quan hệ huyết thống với chú ba…”
Mà chuyện này, lại xảy ra trước khi ông qua đời mấy hôm. Ông đã rất thất vọng, nhưng vẫn chưa gây khó dễ cho Cố Thừa Đông. Ông nội bệnh nặng qua đời, toàn bộ còn cháu đều canh giữ bên giường, Cố Thừa Đông cũng vậy. Nhưng mọi người Cố gia ngày nào cũng cạnh khóe anh, một đứa con hoang, dựa vào cái gì dám chịu tang bên giường ông nội? Bọn họ cũng tuyên bố, Cố Thừa Đông ăn không ở không nhà họ Cố bao năm, không ngờ