Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342339
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2339 lượt.
biết rõ đúng sai, nhưng cũng chưa từng dám cãi lời mẹ. Bà quả thật không phải một người phụ nữ tốt, cướp chồng người khác, ham thích hư vinh, nhưng bà chưa từng tệ bạc với tôi. Cho dù bà không thích tôi, bà vẫn dành cho tôi sự giáo dục tốt nhất, ăn mặc, đi lại, đều chưa từng thua thiệt.
Bởi vì nữ sinh nói ra những lời kia, cũng đoạt bạn trai của bạn mình. Lời nói suông ai cũng nói được, suy cho cùng chỉ xem ai nói hay hơn thôi.
Tôi không biết, cũng không cần tham gia.
Mỗi lần về đến nhà, nhìn thấy người thân, tôi mới cảm thấy, chúng tôi thật xa lạ.
Tô Tây vĩnh viễn là cô gái ngoan trong lòng Diệp Kim Bằng, bất kể cô muốn cái gì, ông đều bằng lòng cho cô. Diệp Cẩm Dương càng không phải nói, Diệp Kim Bằng bồi dưỡng anh ta trở thành người nối nghiệp, hơn nữa chính anh ta cũng là kẻ hiếu thắng, cho đến bây giờ thành tích học hành cũng chưa hề thua kém ai.
Mỗi lần tôi đứng ở ban công lầu hai, thấy Diệp Cẩm Dương kêu Tô Tây “Chị, chị”, tôi đều thầm ao ước. Tình cảm chị em họ tốt như vậy, có điều mãi mãi không có tôi trong đó.
Tôi biết, nhất định tôi có vấn đề. Thế nên, mẹ và hai em đều xa cách tôi.Tôi vẫn luôn mâu thuẫn, Tô Tình là mẹ tôi, mặc dù tôi biết bà sai, nhưng cũng không có tư cách trách móc bà.
Biết đâu, bà cũng có nỗi khổ riêng.
“Mẹ mặc kệ con nghĩ mẹ là người thế nào. Nhưng con phải nhớ kĩ, con vĩnh viễn là con gái mẹ, điều này không thể thay đổi được.” Tô Tình đứng ở cửa phòng nói, nói xong câu đó liền bỏ đi.
Tôi nghĩ, bà ấy đúng.
Bà ấy cũng chưa từng thiếu nợ tôi, nếu như tôi muốn trách, thì tự trách mình không biết đầu thai.
Mà tôi, chỉ biết tự ti và thương xót, cho số phận không thể thay đổi ấy của mình.
Tôi ước Tô Tây mãi là một cô gái xinh đẹp, hiền lành, mặc dù tôi biết, một ngày nào đó, xã hội tối tăm này sẽ thay đổi cô, nhưng mơ ước ấy của tôi vẫn không thay đổi. Tôi cũng ước Diệp Cẩm Dương dũng cảm không sợ trời không sợ đất, vĩnh viễn là một chàng trai giàu tình cảm. Bọn họ sẽ không phải thắc mắc gia đình này thiếu thứ gì, dù sao, họ có cha, có mẹ, có một gia đình đầy đủ.
Nếu tôi chưa từng thấy mẹ con kia bị đuổi đi, liệu tôi có suy nghĩ như vậy không?
Càng ngày tôi càng nỗ lực học tập, bởi chỉ có vậy tôi mới có thể thay đổi cuộc sống của chính mình. Tôi không thể thay đổi người khác, chỉ có thể thay đổi con người nhu nhược của tôi.
Sau khi tôi thi đỗ đại học với thành tích xuất sắc, điều khiến tôi vui mừng không phải là được học tập ở một ngôi trường nổi tiếng toàn quốc, mà là việc gặp được một người con trai.
Tôi chưa từng nhìn thấy anh, cho dù thỉnh thoảng thầy giáo cũng có điểm danh, đọc đến tên này, luôn luôn có một nam sinh khác giơ tay trả lời. Khi đó, tôi chỉ nghĩ, nam sinh này nhất định không phải một sinh viên ngoan ngoãn.
Lần đầu tiên tôi thấy anh, là ở kì thi sát hạch cuối kì. Bởi vì tôi đến muộn, nên chỉ có thể chọn bàn thứ nhất hoặc bàn thứ hai, tôi quyết định chọn bàn hai. Khi tôi vừa ngồi xuống, liền có một nam sinh trực tiếp đi vào, ngồi trước tôi. Anh vừa ngồi xuống, liền xoay người. Trên trán anh có chút mồ hôi, giống như vừa mới chạy tới. Anh không thèm nói gì, đột nhiên cướp lấy tài liệu trên bàn tôi.
Khoảnh khắc nhìn thấy mồ hôi nhỏ giọt trên tóc anh, tôi lại quên mở miệng, cho dù chỉ là “Bạn học, bạn cầm tài liệu ôn tập của tôi rồi.”
Tôi cứ chăm chú nhìn anh hai mươi phút. Anh rất nghiêm túc, rất chăm chú.
Thầy giám thị vào phòng thi, anh không quay đầu lại, lại đem tài liệu ôn tập đặt lại trên bàn tôi. Toàn bộ quá trình động tác lưu loát mà sảng khoái.
Khi đó tôi làm bài tập rất chậm, không hiểu tại sao lại có hành động như vậy. Mà anh nộp bài thi rất sớm, chỉ còn câu cuối cùng là chưa làm. Anh sẽ không biết, khi anh nộp bài xong, trong lòng bàn tay tôi còn một tờ giấy, viết đáp án câu cuối cùng.
Về sau, tờ giấy ấy bị tôi siết chặt trong tay, thành vô số nếp nhăn.
Sau cuộc thi kia, phòng ngủ liền trở nên nhộn nhịp hơn.
“Cuối cùng người nam sinh kia là ai. Sao mình chưa gặp bao giờ nhỉ?”
“Mình cũng chưa gặp, nhưng mà đẹp trai thật nha!”
“Không phải phẫu thuật thẩm mĩ chứ?”
“Không phải! Mấy cậu quên mất khoa mình còn một nhân vật thần bí chưa từng xuất hiện sao? Là Cố Thừa Đông, có điều, rốt cuộc anh ấy nhìn như thế nào…”
“Theo cậu vì sao anh ấy không đi học nhỉ? Tôi nhất định phải đoạt chỗ ngồi bên cạnh anh ấy.”
“Ai biết! Nhưng chân ngắn như cậu có thể chạy nhanh hơn người khác sao?”
Tôi vốn không thích buôn chuyện, từ đầu đến cuối chỉ im lặng nghe ngóng toàn bộ.
Có điều mấy cậu ấy không biết, những môn thi tiếp theo, tôi đã cố tình đến sớm chọn chỗ ngồi. Chính là bàn thứ hai. Mà anh cũng không khiến tôi thất vọng, vẫn đến muộn như vậy, vẫn tiện tay đoạt lấy tài liệu ôn tập của tôi như vậy.
Thi tận mấy tiếng đồng hồ vậy mà tôi lại vô cùng hăng hái. Cuối cùng tôi cũng hiểu được, tâm trạng một người con gái lặng lẽ quan sát người con trai mình yêu quý là như thế nào.
Trong một giây, tôi xác định, tôi yêu rồi.
Học kì tiếp theo, anh vẫn không hề xuất hiện n