Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342338

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2338 lượt.

yện của mình. Chưa nói đến ai đúng ai sai, ngữ khí của cô rõ ràng nghiêng về việc Cố Thừa Đông không cần cô, chứ không phải cô từ bỏ cuộc hôn nhân này. Dù sao Cố Thừa Đông cũng không ở đó, oan uổng một chút cũng không sao, huống chi vốn là anh chủ động yêu cầu ly hôn. Cô chỉ không muốn Tả Tần Phương nghĩ nhiều, cho rằng quyết định trước đây của bọn họ đã khiến cô lựa chọn cuộc hôn nhân này.
Cuộc nói chuyện khá dài, Tả Tần Phương còn đưa điện thoại cho chồng và con, thay nhau khuyên bảo cô. Có điều ai cũng nói giống giống nhau, nào là vì sao chuyện ly hôn lớn như vậy lại không bàn bạc với họ, nào là vì sao lại một mình chịu đựng tất cả, cuối cùng mới hỏi, cô định sau này sẽ thế nào.
Câu hỏi cuối cùng này, chính cô cũng không biết trả lời thế nào, đành mượn cớ không muốn nói đến. Có lẽ bọn họ cũng hiểu được nỗi khổ của cô, nên không tiếp tục hỏi nữa.
Cô không muốn đau khổ thêm nữa, dù sao mọi chuyện đã rồi, có tiếp tục đau khổ cũng vô ích. Hơn nữa cuộc đời cô cũng sẽ không vì việc này mà chấm hết. Cô không phải người chỉ vì một cuộc hôn nhân thất bại mà buông xuôi tất cả. Có điều, ngay cả cô cũng không muốn mình mạnh mẽ như vậy.
“Vẫn chưa tìm được Cố Thừa Đông hả?” Cô trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
“Sẽ nhanh có tin tức thôi.” Anh ngồi xuống ghế, nhưng chưa nhìn cô.
“Thật sao?” Cô khẽ cười, “Ngay cả cậu cũng không tìm được.”
“Chị nghi ngờ em không cố gắng hết sức sao?”
“Tôi không nói thế.” Cô đứng dậy, sờ sờ bụng mình, “Theo cậu, nếu một người phụ nữ sau khi ly hôn mới phát hiện mình có thai, thì nên làm thế nào?”
Ánh mắt Cố Kế Đông chợt lóe lên, “Mỗi người có một suy nghĩ khác nhau, quyết định cũng khác nhau.”
“Tôi chỉ hỏi ý cậu thế nào.”
“Không có một gia đình hoàn hảo, đứa nhỏ có thể hạnh phúc sao?”
“Vậy sao? Tôi cũng nghĩ thế.”
Mãi đến khi Cố Kế Đông rời đi, Dương Cẩm Ngưng vẫn trầm tư nhìn theo bóng lưng anh.
Cô chỉ tùy tiện hỏi vậy, nhưng nghĩ lại mới cảm thấy, mấy quyển tạp chí kia, giống như được anh ta cố ý chọn cho mình. Vì thế mới tiếp tục hỏi xem anh ta nghĩ thế nào.
Bất kể Cố Thừa Đông đi đâu, cô không tin người của Cố Kế Đông lại không thể tìm được. Nếu nói rằng không biết, chỉ có thể là vì anh ta không muốn nói.
Cô không định hỏi anh tại sao, nhưng cô biết, Cố Kế Đông đến đây nhất định có mục đích của anh.
Mà cô, cũng không thể tiếp tục ở đây được, bởi vì cô không biết, anh ta cần gì ở cô, càng không biết rốt cục anh ta muốn làm gì. Quan trọng là, cô không có hứng thú tìm hiểu chuyện này. Thứ duy nhất cô quan tâm là cuộc sống sau này của mình sẽ như thế nào.
Người luôn đi theo Dương Cẩm Ngưng là một cô gái hơn hai mươi tuổi, nhìn có vẻ cẩn thận. Nghe nói, cô ấy vừa tốt nghiệp trung học đã đi làm, vì trong nhà còn một em trai cũng cần đi học đại học.
Dương Cẩm Ngưng nói muốn đi bệnh viện, vì thế Hà Diễm liền đi theo cô.
Trước khi ra khỏi nhà, Hà Diễm gọi một cuộc điện thoại. Dương Cẩm Ngưng đứng xa nhìn, cũng không định quấy rầy.
Hà Diễm không biết quan hệ giữa Dương Cẩm Ngưng và Cố Kế Đông rốt cuộc là gì, nhìn qua cũng không giống người yêu, thế nên mặc dù vô cùng tò mò về Dương Cẩm Ngưng, nhưng cô vẫn chưa dám mở miệng.
Tới bệnh viện, Dương Cẩm Ngưng đi trước đăng kí, Hà Diễm cùng theo sát phía sau.
Cô siêu âm xong, liền đi tìm bác sĩ hỏi thăm tình hình thai nhi, lúc đến nơi mới phát hiện, bác sĩ kia đang rất bận. Thế nên, cô đành ngồi đọc báo, kiên nhẫn chờ đợi.
Cô cầm quyển báo trên tay, nhìn vô cùng chăm chú, lúc lâu sau mới ngẩng đầu, nói, “Tôi khát.”
Cô nói rất tự nhiên, thậm chí nói xong còn lật sang trang khác tiếp tục đọc. Hà Diễm nghe vậy, lập tức đi lấy nước cho cô, coi như nhiệm vụ của mình.
Bóng Hà Diễm vừa khuất, Dương Cẩm Ngưng lập tức đặt tờ báo xuống, nhanh chóng đi cửa khác ra ngoài. Cô biết, bệnh viện này có rất nhiều cửa, liền chọn cửa vắng vẻ nhất lẻn đi.
Cô hiểu rõ, Cố Kế Đông đang giam lỏng cô, nhưng lại không hiểu mục đích của anh ta là gì, có thể là cổ phần công ty của cô, cũng có thể là một lý do nào mà cô không biết. Nhưng bất kể là gì, cô đều không đồng ý cho anh ta, càng không đồng để người khác nắm giữ số phận mình.
Cô cố ý hỏi Cố Kế Đông chuyện đứa trẻ, đồng thời giả bộ suy nghĩ. Vì thế, việc cô đến bệnh viện sẽ có cái cớ hợp tình hợp lý. Thậm chí, cô còn cho rằng, Cố Kế Đông sẽ tưởng cô muốn bỏ đứa bé. Chẳng qua cô muốn nhân cơ hội này rời đi, đồng thời thoát khỏi tay Cố Kế Đông, bất kể mục đích của anh ta là gì.
Tất cả đều hết sức thuận lợi.
Sau khi Dương Cẩm Ngưng bước ra khỏi bệnh viện, cô mỉm cười nhẹ nhõm.
Nhưng cô không biết rằng, cách đó không xa, có một chiếc xe lặng lẽ đỗ lại…
Từ khi cô đến bệnh viện, Cố Kế Đông vẫn ở đây. Giờ phút này, anh ngồi trong xe, châm một điếu thuốc, chậm rãi hút. Bóng dáng Dương Cẩm Ngưng ngày càng mơ hồ trong tầm mắt, cũng giống như khói thuốc dần dần tan vào không khí.
“Sao anh không đuổi theo?” Khi bóng hình Dương Cẩm Ngưng hoàn toàn biến mất, trợ lý ngồi cạnh anh không nhịn được mở miệng. Anh ta đi theo Cố K


Duck hunt