Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2337 lượt.
ó được coi là chị đang cầu cứu em không?”
Dương Cẩm Ngưng đương nhiên biết được, anh em ruột thịt còn có tính toán, huống hồ lại là trong thời gian hết sức nhạy cảm như hiện tại. Trong Cố thị hiện tại nhất định vẫn còn những người ủng hộ Cố Thừa Đông trước kia, mà lúc này lại bảo Cố Kế Đông đi tìm kiếm Cố Thừa Đông thì quả thật là làm khó cậu ta. Phải biết là, tình cảm đương nhiên là quan trọng, thế nhưng lợi ích mới là nền tảng cơ bản nhất.
“Cứ coi là vậy đi!”
Cố Kế Đông cười nhẹ, cũng không tiếp tục làm khó cô.
“À, tôi quên chưa nói cho cậu biết, tôi và Cố Thừa Đông ly hôn rồi, thế nhưng 5% cổ phần Cố thị của anh ấy hiện đang nằm trong tay tôi. Tôi tin rằng, sẽ có rất nhiều người có hứng thú với cái này nha!”
Trong mắt Cố Kế Đông dường như lóe lên tia kinh ngạc, “Tôi nhất định sẽ cố gắng, chỉ là, của cải tốt nhất không nên để lọt ra ngoài!”
Dương Cẩm Ngưng cũng chỉ là muốn thử một chút thôi, “Đã là như vậy, vậy thì tôi đợi tin tức tốt lành từ cậu vậy.”
“Tôi nghĩ, chị tốt nhất là cứ đợi ở đây.”
Ánh mắt Dương Cẩm Ngưng lộ ra chút bối rối.
“Đương nhiên, chị có thể từ chối, nếu chị hy vọng khi bước ra ngoài liền gặp phải vô số kí giả phỏng vấn tra hỏi tại sao chị lại lựa chọn việc ly hôn với anh ấy.”
Bộ dạng của anh không hề giống như đang nói đùa.
Cô đứng nguyên chỗ cũ, lại vẫn không thể nào tiếp nhận được sự thật này. Cô nghĩ rằng chỉ cần cô không nói ra, thì sẽ không một ai có thể biết được tin này, mà hiện tại thì sao, vậy mà tất cả mọi người đều biết cô và Cố Thừa Đông đã ly hôn rồi, mặc dù sự thật là, cô vẫn không thể nào chấp nhận nổi chuyện đó. Chuyện này là do ai truyền ra ngoài?
Cố Kế Đông ngước nhìn cô, biết rằng cô lại đang suy nghĩ lung tung rồi, e là người cô nghi ngờ đầu tiên chính là Cố Thừa Đông thôi.
Phản ứng của Dương Cẩm Ngưng càng lúc càng nặng nề hơn, mấy ngày nay cái gì cũng ăn không được, nhìn thấy gì cũng muốn nôn ra ngoài. Cô nghĩ, có lẽ qua vài ngày nữa thôi, ngay cả bụng cô cũng không thể nào che giấu được nữa rồi, cho dù bụng cô bây giờ vẫn còn nhìn chưa rõ, thế nhưng cô lại khó mà tưởng tượng ra được sẽ che giấu bộ dạng khi mang thai của mình.
Cô đang đợi Cố Kế Đông, muốn hỏi cậu ta rốt cuộc là có tin tức gì của Cố Thừa Đông hay chưa, nếu vẫn chưa có, vậy thì cô sẽ lập tức rời khỏi đây.
Cô cảm thấy có gì đó không đúng, bất luận là cô đi đâu, nhất định đều có người đi bên cạnh cô, một bước không rời, giống như là đang giám sát nhất động nhất cử của cô vậy. Cô trước nay vẫn cảm thấy bản thân mình không hề quan trọng gì, ít nhất không đáng để Cố Kế Đông tốn tâm tư mà tính toán cái gì, thế là cũng bỏ qua suy nghĩ tồi tệ nhất ấy.
Thế nhưng gần đây, lúc rảnh rỗi thì cô lại liên tưởng đến một số chuyện. Ông nội vào phút cuối đều đem một nửa cổ phần của Cố thị giao cho Cố Kế Đông nắm giữ, đương nhiên có thể nói ông nội lúc đó đã không còn sự lựa chọn nào khác nữa, thế nhưng nghĩ sâu xa một chút, nếu điều này là việc mà Cố Kế Đông đã muốn từ rất lâu rồi, vậy thì người đàn ông đó thật sự vô cùng đáng sợ rồi phải không?
Hơn nữa, lúc đầu luật sư Trương nói với cô, cả thành phố Mặc Xuyên này sẽ không một ai dám tiếp nhận vụ kiện đó, cho dù Cố gia thật sự có quyền có thế đi nữa, cũng không thể nào có thể gây ra tất cả những chuyện này, ngay cả một số quan chức cao cấp khác cũng bị lôi kéo vào việc này, huống hồ Cố gia cũng không hề liên quan đến quan trường. Thế nhưng cô trong lúc đó, thà tin tưởng lời nói của một người xa lạ, lại không muốn tin tưởng người chồng đã đầu ấp tay gối với mình.
Cô cuối cùng cũng đã hiểu ra tất cả rồi, Cố Thừa Đông lúc đó, đang buồn lòng về thân thế của anh, làm sao có thể phân tâm mà đi quản chuyện của Diệp Vãn Hi cơ chứ. Dường như lúc cô ở chỗ không nhìn thấy anh, đã có người sắp đặt hết tất cả mọi chuyện này.
Thực ra cô vốn không ngốc, chỉ là thói quen của cô là thích khoét sâu vào nỗi đau khổ của đối phương hơn mà thôi, sau đó che lấp hết tất cả mọi chân tướng, từ đó làm cho bản thân mình sống trong chính thế giới do mình đã tạo ra.
Đôi lời của tác giả: Tiểu phẩm
Lục Xu: Hình như tôi ngược đãi cậu quá thảm rồi ấy nhỉ…?!
Cố Thừa Đông: Biết là tốt…
Lục Xu: Cậu có muốn bồi thường gì hông nà?:)~
Cố Thừa Đông: Cô liệu mà làm đi! ( Còn phải nói nữa!)
Lục Xu: Để tôi nghĩ xem sao, nếu không tôi sắp xếp cho cậu kết hôn với một mỹ nhân rung động lòng người ha, thế nào?
Cố Thừa Đông: Ặc…. (Thật sự tôi vẫn còn khá thích cô vợ hiện tại ở nhà tôi.)
Mối tình đầu của anh
Edit: Lee
Dương Cẩm Ngưng nhận được điện thoại của Tả Tần Phương, cô biết nhất định bọn họ đã biết chuyện của cô. Ban đầu cô muốn giấu để giúp họ bớt lo lắng, không ngờ bây giờ lại khiến họ lo lắng thêm. Trước khi Tả Tần Phương kịp mở miệng, cô đã lập tức hỏi tình hình sức khỏe Dương Nhất Sâm, nghe giọng Tả Tần Phương thả lỏng hơn nhiều, chứng tỏ có thể hồi phục được. Sau đó không đợi Tả Tần Phương ép hỏi, cô đã lần lượt kể hết chu