Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2557 lượt.
m môi nhìn cô, cực kỳ bất mãn với thái độ của cô. Thật ra anh biết cô chính là loại người này, chỉ là muốn nói cho cô xấu hổ, khiến cô biết sai, để chính cô tự mình sửa chữa. Nhưng càng nói cô lại càng chống đối. Nhưng con người mà, biết là một chuyện, làm lại là chuyện khác.
Dương Cẩm Ngưng chuẩn bị mở miệng nói gì đó thì Dương Nghệ Tuyền bước lên đá Cố Thừa Đông một cước, “Ai cho phép chú bắt nạt mẹ cháu.”
Dương Cẩm Ngưng và Cố Thừa Đông cùng lúc ngây ngốc.
Người đàn ông máu lạnh
Edit: 4ever13lue
Beta: Sahara
Những lời bạn nhỏ Dương Nghệ Tuyền nói hoàn toàn làm cho nỗi phiền muộn của Dương Cẩm Ngưng tiêu tán. Thực ra là cô đang muốn mượn cơn tức giận này để nói hết nỗi lòng. Cái gì mà làm mẹ không đi đón con chứ? Chưa nói đến việc cô đã nhờ người đi đón con rồi, cô ngồi đây chơi mạt chược là chuyện của cô, cô thích làm gì là quyền tự do của cô, dựa vào cái gì mà anh ta tới đây dạy cô phải giáo dục con thế nào? Ừ thì cứ cho là có người hóng hớt lắm chuyện tới nói cô đi, còn người đàn ông này lấy tư cách gì chứ? Con do cô đẻ ra, do cô một tay nuôi nấng, đến lượt một người đàn ông lạ hoắc lạ hơ vô trách nhiệm tới quở trách cô sao?
Khôi hài gớm nhỉ!
Khác nào một người vợ suốt ngày rúc đầu ở xó bếp cơm ngon canh ngọt chờ chồng về ăn, ông chồng thì chẳng phải làm gì mà còn chê đông chê tây? Đã người không có công lao, thì lấy đâu ra tư cách oán giận ghét bỏ. Đương nhiên, đây là lý luận của Dương Cẩm Ngưng.
Lúc này, Dương Nghệ Tuyền vênh mặt nhìn Cố Thừa Đông, sau đó chậm rãi bước đến bên cạnh Dương Cẩm Ngưng, bàn tay nhỏ bé nắm lấy quần Dương Cẩm Ngưng.
Dương Cẩm Ngưng lấy tay chỉ chỉ Cố Thừa Đông, “Con thích chú ấy không?”
“Thích.”
Tim Dương Cẩm Ngưng nhảy lên một cái, chẳng nhẽ thật sự giữa cha con có cảm ứng? Thật sự là cha con sẽ có cảm tình đặc biệt? Dương Cẩm Ngưng cau mày, vậy vì sao mỗi lần Dương Nghệ Tuyền chạy ra ngoài chơi cô cũng không cảm thấy gì, làm hại cô chạy rất nhiều nơi mới tìm được con bé, nghĩ đến mà nóng ruột.
“Vì sao lại thích?”
“Chú mua đồ ăn cho con.”
“…”
Thảo nào bây giờ người ta bảo nuôi con gái phải giàu có, không giàu không nuôi tốt được. Nếu như nuôi con gái được mười mấy hai mươi năm rồi bị một người đàn ông có tiền mang đi thì chẳng phải sẽ lỗ vốn sao?
Dương Cẩm Ngưng lấy tay chỉ lên trán Dương Nghệ Tuyền, con bé không lương tâm này. Nhưng xem ra, hôm nay cô bé vừa mới giúp mình, có lẽ vẫn lên khích lệ con bé một chút.
“Nhanh đi vẽ đi.” Dương Cẩm Ngưng vỗ vỗ vai Dương Nghệ Tuyền, đẩy cô bé vào phòng.
Dương Nghệ Tuyền len lén liếc mắt nhìn Cố Thừa Đông, lại nhìn mẹ mình, “Hai người không phải là muốn thì thâm to nhỏ chứ?”
Dương Cẩm Ngưng dùng tay ra hiệu, Dương Nghệ Tuyền không dám dừng lại, xách cặp sách đi.
Sau khi Dương Nghệ Tuyền đi rồi, Dương Cẩm Ngưng mới lại đi ta. Cô có chút lúng túng khi đối mặt với người đàn ông này, đương nhiên là do chính cô nói ra những lời đó cũng là cô khiến anh đòi ly hôn trước. Dù cho đó cũng không phải là ý cô muốn. Bọn họ cứ giằng co nhau như kẻ thù nhưng lại không biết vì lí do gì, cũng không hiểu đối phương cho nên chỉ có thể đánh bừa. Khi bị thương rồi đương nhiên chỉ biết tới vết thương của mình, mà hoàn toàn không nghĩ tới đối phương cũng đã chảy máu.
Lòng người thật ích kỷ, dù sao vết thương trên người mình, chỉ có bản thân mới cảm nhận được đau đớn thật sự.
Từ lúc nhận giấy chứng nhận ly hôn, giữa bọn họ đã hoàn toàn không còn quan hệ gì. Thậm chí cô tự hỏi liệu anh có cho rằng cô là người vô tình như vậy không, sau khi biết anh trắng tay liền đá cho anh một cú đau. Đây không phải suy nghĩ thật lòng của cô, nhưng những gì cô làm lại khiến người ta nghĩ vậy.
Chúng ta thường nói, mong muốn người yêu của mình có thể mê đắm mình, nhưng lại quên rằng, chúng ta cũng đều là con người, nhìn không thấu nội tâm người khác, chỉ có thể suy đoán mà thôi. Mà phần lớn mọi người cũng sẽ tiêu phí thời gian chỉ vì nghiên cứu tâm tư một người phụ nữ.
Yêu cầu quá cao, đôi khi vừa dằn vặt người khác, vừa đày đọa chính mình.
Bọn họ đã không có quan hệ gì nữa, nhưng cô cố chấp không muốn chấp nhận người khác. Không phải là người đó tốt hay không tốt, ít ưu điểm nhiều khuyết điểm, mà là cô không muốn.
Cô nghĩ chờ đợi người đàn ông này xuất hiện, giống như giấc mộng của cô,