XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342372

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2372 lượt.

̀n văn kiện Mộ Song Lăng ôm trong tay, hẳn là đến tìm Cố Thừa Đông, nhưng cảnh tượng này hoàn toàn ngoài dự liệu của đối phương. Dù hiểu lầm, Dương Cẩm Ngưng cũng không muốn giải thích.
Ánh mắt của Mộ Song Lăng rơi vào trên ngực Dương Cẩm Ngưng.
Cô cau mày, lúc này mới tự nhìn lại ngực mình, nút cài lung tung, sai lệch, một nút cài nút tiếp theo lại không cài, để lộ cảnh xuân. Như vậy rất mất mặt, Dương Cẩm Ngưng lại do dự xem có nên để mặc thế không hay cài lại.
Lúc học cấp hai, một bạn học nào đó sang phòng ngủ mượn đồ, gõ cửa mới phát hiện cô bạn kia chỉ mặc một cái quần lót, tay còn đang cầm áo ngực, lập tức kinh ngạc, đối phương thản nhiên nói một câu, “Đều là con gái, sợ cái gì?”
Dương Cẩm Ngưng lấy trộm câu nói của người bạn đó, “Đều là phụ nữ, có gì hay mà nhìn.”
Khóe miệng Mộ Song Lăng hơi co rút, lui một bước về phía sau, Dương Cẩm Ngưng chuẩn bị đóng cửa.
“Tôi tìm Cố Thừa Đông.” Mộ Song Lăng ngăn cô lại, miệng vẫn mỉm cười, không hề tỏ ra bị ảnh hưởng vì hành vi ám muội của Dương Cẩm Ngưng.
“Tôi không giam giữ anh ta, cô muốn tìm thì cứ tìm.” Ngừng một chút, cô hỏi, “Cô tìm anh ấy làm gì?”
Mộ Song Lăng nhẹ nhàng cười, thái độ tự tin, “Tôi tìm vị hôn phu của tôi, tôi nghĩ không cần nói rõ với bất kì ai.”
Nụ cười trên mặt Dương Cẩm Ngưng hoàn toàn tiêu tán, giống như thể bị người ta đánh cho một bạt tai. Câu nói kia mang theo sự cảnh cáo, khiến cô triệt để thanh tỉnh.
Mộ Song Lăng và Cố Thừa Đông là vợ chồng chưa cưới, mà cô tới nơi này, muốn làm gì chứ? Phá hư tình cảm người khác sao?
Mộ Song Lăng vẫn chưa đi ngay, mà đừng lại thưởng thức nét mặt của Dương Cẩm Ngưng, tựa như đang xem tấu hài.
Sự giằng co kỳ quái của hai cô gái bị Cố Thừa Đông phá vỡ. Anh bảo Mộ Song Lăng đi ăn sáng xong rồi bàn công việc. Sau đó, anh liếc nhìn Dương Cẩm Ngưng, “Quần áo này tốt như vậy sao, không nỡ cởi ra à?” Thấy cô không phản bác, anh nói tiếp: “Thay quần áo xuống dưới ăn sáng.”
Hai câu nói thông báo đơn giản, hoàn toàn không phải ý muốn của cô.
Dương Cẩm Ngưng lườm anh một cái, trong lòng muốn bốc hỏa.
“Anh thật sự đính hôn cùng Mộ Song Lăng sao?”
“Ngày hôm đó không phải cô cũng có mặt tại hiện trường sao?”
Cô mím môi, “Vậy anh dẫn tôi tới đây làm gì?”
“Không phải cô bị trộm tiền nên tìm tôi giúp sao?”
Cô mím môi, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt này, “Anh muốn kết hôn cùng Mộ Song Lăng, sau đó sống quá hạnh phúc, đem con giao cho tôi nuôi nấng, tôi nói cho anh biết, anh đừng mơ. Đừng nghĩ chuyện tốt gì đều bị anh chiếm lấy, để tôi một mình nuôi con, sau đó anh sống hạnh phúc mỹ mãn cùng cô gái khác, tôi không phải là thánh mẫu, dựa vào cái gì tôi phải làm thế?”
“Dựa vào việc cô tự sinh con ra.”
“Thực sự là khôi hài, không có anh tôi có thể sinh con được sao? Có cần đi xét nghiệm ADN không, xem có phải là con của anh không, anh có phải chịu trách nhiệm hay không? Nếu như anh không chịu trách nhiệm,tôi sẽ phá hỏng danh tiếng của anh. Đừng tưởng tôi không dám.”
Sắc mặt Cố Thừa Đông trầm xuống, “Cô đương nhiên dám, cô có cái gì mà không dám, cũng không phải đã từng làm sao, tôi tin rằng cô rất có kinh nghiệm.”
Sắc mặt Dương Cẩm Ngưng trở nên trắng bệch, sự hận thù của người đàn ông trỗi dậy, cũng không kém so với phụ nữ.



Nuôi con không dễ dàng


Dịch: Sahara
Cuộc đối thoại giữa Cố Thừa Đông và Dương Cẩm Ngưng kết thúc không mấy vui vẻ. Chuyện này cũng không ảnh hưởng tới tâm trạng Cố Thừa Đông, anh từ lâu đã quen với tính khí ấy của cô, chỉ cần bị người khác kích động một lúc thôi là đã từ bình yên chuyển sang nổi trận lôi đình.
Cố Thừa Đông đi xuống tầng trệt của khách sạn, Mộ Song Lăng đang ngồi ăn sáng trong nhà hàng. Chắc là cơm ở đây rất ngon, nhìn bộ dạng cô có vẻ rất hài lòng, anh nhìn mà cũng thấy thèm ăn.
Cố Thừa Đông đi tới trước mặt Mộ Song Lăng, gõ gõ nắm tay lên bàn.
Mộ Song Lăng ngẩng đầu, nhìn anh một cái rồi lại tiếp tục cúi xuống ăn.
Cố Thừa Đông bật cười: “Không muốn phải sống mãi như thế.”
“Cái gì?”
“Dày vò nhau một hai lần là đủ rồi, không muốn cứ tiếp tục như vậy.” Thực ra, anh có thể hiểu ám hiệu của Cố Kế Đông, hiểu quyết định của Dương Cẩm Ngưng khi đó, vì thế anh chỉ phẫn nộ, chứ không hề thù hận họ. Không thể chấp nhận cũng chỉ là vì sự thiếu tin tưởng của đối phương đã ăn sâu vào xương tủy, anh không muốn cuộc sống củ