Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2230 lượt.
ẩm Ngưng thấy Cố Y Hạm ngồi dưới giàn nho, đang đọc một cuốn sách. Cố Y Hạm mặc bộ quần áo học sinh, tạo nên một thứ ảo giác về tuổi thanh xuân, thảo nào mà những người già thường thích con gái mặc thứ đồng phục này.
Dương Cẩm Ngưng bước đi rón rén, định dọa cho Cố Y Hạm giật mình, kết quả là còn cách đúng một bước thì Cố Y Hạm lập tức quay đầu lại: “Không phải chị ghét bỏ em, nhưng cái trò cũ rích này, sao em chơi hoài không chán vậy???”
“Như thế con không phải là ghét bỏ.” Dương Cẩm Ngưng bĩu môi, thật không vui tý nào.
Giàn nho trên đầu lá xanh mướt, ánh mặt trời chiếu qua từng tầng, từng lớp lá, vài nhánh chồi non mới nhú, đúng là xuân ý dạt dào.
Cố Y Hạm gập quyển sách: “Đang ở đây chờ em đấy.” Cô biết Dương Cẩm Ngưng trở về nhất định sẽ tới tìm mình.
“Chị liệu sự như thần!” Dương Cẩm Ngưng giật lấy quyển sách trên tay Cố Y Hạm, nhìn qua là sách Khổng Tử. Đọc được một câu: “Lấy ơn báo oán”, Dương Cẩm Ngưng nhịn không được lộ ra một vẻ mặt châm chọc: “Thánh nhân quả thực không phải người bình thường.”
“Em… đúng là…”
Cố Y Hạm còn chưa nói xong đã bị Dương Cẩm Ngưng búng trán: “Em làm sao, ngốc lắm à?”
Bỏ đi, Cố Y Hạm thở dài: “Coi như chị chưa nói cái gì.”
Sau đó, Dương Cẩm Ngưng kể lại chuyến đi cho Cố Y Hạm nghe, mỗi khi kể tới chuyện gì thú vị cô lại bật cười.
“Bạn học Dương Cẩm Ngưng thân mến, tôi muốn nói cho bạn một bí mật.” Cố Y Hạm trịnh trọng lên tiếng khiến Dương Cẩm Ngưng toát cả mồ hôi lạnh. Thật đúng là giọng nói dọa người.
“Giời ạ! Muốn nói gì nói thẳng ra, đừng có làm em sợ.”
“Em nói được mười câu thì có tới chín câu miêu tả Cố Thừa Đông làm cái này cái nọ cái kia. Em nói xem, thế nghĩa là sao là sao là sao???”
“Anh ấy cùng đi với em, em không nói tới anh ấy thì nói ai?”
“Trước giờ em vẫn ngủ chung giường với nó cũng đâu có thấy em đề cập tới chuyện gì liên quan tới nó.”
Dương Cẩm Ngưng nuốt nước bọt: “Đó là vì… Chị không có việc gì làm à chú ý tới nội dung câu nói của em làm cái gì?”
“Haha… Quê quá hóa khùng, Dương Cẩm Ngưng! Haha… Ôi cậu em ba đẹp trai tài giỏi của tôi! Em nói em không để ý tới nó, không quan tâm nó, em không thấy xấu hổ à?”
“Hứ. Không thèm nhiều lời với chị.”
Cố Trọng Quân và Lý Hinh đang ngồi phơi nắng ở bên kia. Dương Cẩm Ngưng sau vài phút làm ngơ với Cố Y Hạm mới lên tiếng: “Nhìn cha mẹ chị như vậy, em cũng phải khát khao thèm thuồng, vậy mà sao chị vẫn không bị làm cho rung động đến nỗi tình nguyện bước chân vào nấm mồ hôn nhân nhỉ?”
“Quỹ đạo cuộc đời mỗi người đều khác nhau, khao khát là một chuyện, nhưng đem ứng dụng vào cuộc sống của mỗi người thì rất khó. Vậy thì tốt nhất nên quên đi.”
“Những người lý trí luôn sống mệt mỏi hơn người khác.”
“Có lẽ vậy… Bố mẹ chị cũng khuyên chị rất nhiều, chỉ là do chị không nghe mà thôi.”
“Đúng vậy, cho nên mới có nhiều người phạm sai lầm như thế, dạy mãi vẫn không sửa được. Con người ai cũng vậy cả! Thế hệ trước từng trải, họ muốn giáo dục chúng ta, mong chúng ta có thể tránh phạm phải những sai lầm giống như họ đã từng phạm. Nhưng chúng ta luôn để ngoài tai, tới lúc phạm phải rồi mới ngoan ngoãn tiếp thu, rồi sau đó chúng ta già đi, lại như họ, truyền đạt lại với lớp trẻ và đương nhiên chúng cũng sẽ không nghe, cứ như vậy… Chỉ có phạm sai lầm, chúng ta mới biết được những gì lớp người đi trước nói là rất đúng.”
Đối với những bậc trưởng bối mà nói, sợ hơn cả là hậu duệ phạm sai lầm, nhưng với những người đang trải phải qua chuyện đời thì thứ gì họ cũng muốn thử một lần, dù cho đó là một chuyện sai lầm.
“Có lẽ chị đúng.”
Dương Cẩm Ngưng rời khỏi Cố gia thì lập tức về nhà họ Dương. Ai cũng đều có quà hết, tất nhiên không thể thiếu quà cho người nhà mình được.
Sau này, cô vẫn sẽ sống ở Dương gia, cho dù không muốn nhưng cô vẫn phải thừa nhận, hai vợ chồng họ đối xử với cô không khác gì con gái ruột, chuyện này không thể phủ nhận. Hơn nữa, bản thân cô cũng coi họ như bố mẹ ruột, đối với cô mà nói, những người có quan hệ huyết thống thậm chí còn không bằng.
Lúc Dương Cẩm Ngưng mang quà tới, Dương Lập Hải và Tả Tần Phương đương nhiên vui vẻ, cho dù cô tặng bọn họ thứ gì bọn họ cũng đều tươi cười quấn quýt.
Dương Cẩm Ngưng kéo Dương Lập Hải sang một bên: “Bố, giờ bố có rảnh không ạ?”
Vừa nhìn vẻ mặt tươi cười của cô, Dương Lập Hải không hiểu rõ cô định giở trò trẻ con gì: “Có chuyện gì cứ nói đi.” Nha đầu này nói chuyện gì cũng rất mánh lới rào trước chắn sau, cho