Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2227 lượt.
cô lên tiếng cầu xin bố, anh mới không bị bố nghiêm phạt.
Quá khứ thật đẹp, chỉ là hiện tại hai người…
Hai chữ “đã từng” này, không biết rốt cuộc là biểu đạt cho cái gì.
“Lên xe, anh đưa em về.”.
“Được.”
Hạnh phúc là cái gì?
Dọc theo thảm đỏ trên hôn lễ, cô dâu luôn được bố mình khoác tay đưa đến trao tận tay cho chú rể. Cô gái sẽ ra khỏi sự che chở của người đàn ông này, để tiếp tục được che chở, được yêu thương bởi một người đàn ông khác.
Vậy hạnh phúc của cô, có đúng là do người đàn ông này chuyển tới người đàn ông kia hay không?
Thực ra, giải thoát, không khó như bản thân người ta tưởng tượng.
Chẳng phải cô chính là từ một cô nhóc ngay cả năm đồng tiền kem cũng tiếc không dám mua trở thành một người mua bộ váy mấy vạn tệ mà không thèm chớp mắt lấy một cái ư?
Chẳng phải cô chính là từ một đứa trẻ thấy chai nước ngọt chưa uống hết bị ném vào thùng rác cũng cảm thấy lãng phí trở thành một người tùy hứng nếu không thích ăn có thể bỏ nguyên cả bữa cơm ư?
Những thứ gọi là “thích”, đến một ngày nào đó cũng sẽ trở thành “đã từng.”
Những thứ không thể gọi là “đã từng”, mới có thể theo ta đến giây phút cuối cùng.
Sống vui vẻ
Chuyển ngữ: Sahara
“Cũ không đi, mới không đến”. Dương Cẩm Ngưng luôn tuân theo điều này, quá khứ không thể phục hồi thì đương nhiên chỉ có thể tiến nhanh về phía trước.
Hôm nay cô lại gặp một cơn ác mộng kỳ quái nữa, bản thân cô không còn xuất hiện trong mộng nữa nhưng cô lại nhìn thấy một đôi vợ chồng.
Hai người bọn họ đang cãi nhau đòi ly hôn. Nguyên do là vì người chồng đi làm kiếm tiền nhưng lại chẳng chịu giao cho vợ, trong khi sinh hoạt phí gia đình đều do một tay người vợ gánh vác. Cuối cùng dẫn đến chuyện hai người cãi nhau. Lúc ấy người vợ đã mang thai bảy tháng, nhưng lại không muốn sinh đứa con này ra nữa.
“Về bắt em.” Cố Thừa Đông nghiêm túc nói.
Cô lấy tay cào cào tóc: “Cái gì?” giọng nói buồn bực, “Không phải có ai đó nghi ngờ nên muốn quay về kiểm tra xem em có lén lút với ai không à?”
“Đúng vậy, em thật thông minh.” Cố Thừa Đông đi tới ngồi bên cạnh, chăm chú nhìn cô chải đầu.
“Anh rốt cuộc muốn làm gì?” Cô nhìn anh qua tấm gương, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã như đi chơi, không giống như về nhà lấy đồ.
“Nói rồi mà, tới bắt em.”
“Nói thật đi.” Dương Cẩm Ngưng buông chiếc lược.
“Anh nói thật.” Nói rồi, Cố Thừa Đông cầm hai mảnh giấy nhét vào tay cô.
Dương Cẩm Ngưng liếc nhìn, bỗng như bừng tỉnh đại ngộ, “Thật hiếm có nha. Có phải biết bản thân đối xử không tốt với em nên giờ muốn chuộc lỗi không? Khoan đã, chỉ có hai vé thôi ư?”
“Em còn muốn đưa ai đi cùng nữa?”
“Ai em cũng không muốn đưa đi cùng, ừm, bao gồm cả anh.”
*
* *
Xuống máy bay, Dương Cẩm Ngưng nhìn lên bầu trời xanh thẳm, thực sự là hoài niệm đẹp nhất.
Cô kéo tay Cố Thừa Đông: “Cái này là để bồi thường tuần trăng mật cho em?”
“Anh có nợ em à?” Cố Thừa Đông liếc mắt.
Quên đi, không thèm tính toán cùng người đàn ông này, ít nhất là trong lúc lương tâm anh thức tỉnh mà đối xử tốt với cô như vậy.
Nghe Cố Thừa Đông và người khác nói chuyện bằng tiếng Anh, Dương Cẩm Ngưng bỗng nhiên cảm thấy thật xấu hổ, cô nỗ lực lắm cũng chỉ có thể nghe được vài từ đơn lẻ trong mớ câu chữ dài ngoẳng họ đang nói.
“Anh có năng khiếu ngoại ngữ à?”
“So với người khác mà nói, ừm, có thể coi là vậy.”
Đây là một đất nước bị coi là lạc hậu hơn so với những quốc gia khác. Giá cả không đắt đỏ, thuốc lá rượu bia cũng không được phép quảng cáo, nếu không sẽ bị buộc là vi phạm pháp luật. Trên vỏ bao thuốc lá phải có hình minh họa hai lá phổi của người hút thuốc lâu dài.
Dương Cẩm Ngưng không khỏi hoài nghi, cái này là để thu hút người ta mua thuốc hay là cảnh báo người ta tránh xa thuốc lá?
Ở đây đường cái sạch sẽ như mới, cây cối xanh tốt, không khí vô cùng trong lành.
Ban ngày, Dương Cẩm Ngưng sẽ mặc áo cộc quần sooc, đi dạo trên bãi biển, cọ cọ bàn chân trần trên cát. Cố Thừa Đông sẽ yên vị ngồi dưới tán ô lớn mà ngắm nhìn cô chơi đùa như một cô bé con.
Anh nhớ trước đây lúc ở hôn lễ, chỉ có duy nhất cậu em Cố Kế Đông kéo anh ra mà trịnh trọng nói: “Cưới được cô vợ như vậy, cuộc đời này của anh xem ra đủ vui vẻ rồi.”
Khi đó, anh chỉ cảm thấy buồn cười, lẽ nào chính vì khuôn mặt xinh như hoa kia mà cô nổi bật hơn những cô gái bình thường khác?
Tốt hay không tốt, thực ra cũng không phải phụ thuộc vào những gì