XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.

cô đã làm trong quá khứ, mà chính là cái cảm giác nhìn dáng vẻ này của cô…
Trước đây, anh ghét nhất là hai chữ “cảm giác”.
Quá khứ không thể bù đắp lại. Có thể ông nội nói đúng, con người ta không hể bù đắp cho quá khứ, nhưng chí ít cũng có thể biết quý trọng hiện tại.
Dương Cẩm Ngưng chạy đến trước mặt anh: “Cùng đi chơi đi.”
Cô vốn dĩ không có ý định gọi anh, nhưng đứa bé ở đằng kia cứ cười nhạo cô chỉ chơi một mình, lại còn hưng phấn đến thế.
“Ừ.” Cố Thừa Đông đứng lên, kéo tay cô, “Đi thôi.”
“Ơ… ừm”
Cô đuổi theo anh, vô thức bám lấy anh, bước đi trên cát, cảm nhận từng hạt cát chà xát dưới lòng bàn chân.
Kỳ thực, cô muốn một cuộc hôn nhân như vậy. Không cần ai đó yêu cô như sinh mạng, chỉ cần đơn giản thế này thôi! (như vậy là đơn giản sao bà chị????)
Mấy ngày này, bọn họ đi thăm khắp vùng thôn quê, rất khác lạ, nhưng không quá xa xỉ.
Dương Cẩm Ngưng còn lôi kéo một đôi chị em tới chụp ảnh cùng, để Cố Thừa Đông đảm đương vai trò nhiếp ảnh gia.
“Vừa rồi ngại không dám hỏi, anh có biết bọn họ đeo vòng gì trên cổ không?”
“Không biết.” .
“Anh cũng có chuyện không biết à?” Dương Cẩm Ngưng bỗng nhiên tỏ ra vui sướng hả hê, “Không phải vừa rồi anh nhìn hai cô gái đó rất chăm chú sao? Quả thực rất đẹp, nhưng cũng đâu cần phải nhìn đến thế!”
“Anh cũng giống em thôi, nhìn cái vòng cổ của bọn họ. Nghe nói bọn họ phải đeo từ nhỏ, không được phép tháo ra.”
“Không được bỏ ra? Vậy thì khó chịu chết!”
“Đó là tập quán của người ta, với bọn họ thì cái đó đại diện cho vẻ đẹp, dù sao đó cũng là truyền thống. Em quan tâm nhiều như vậy làm gì chứ.”
“Cố Thừa Đông, em phát hiện anh nói chuyện dùng rất nhiều câu dài dòng.”
“Ơ… Sống cùng với người nhiều lời nên bị nhiễm rồi… Á, sao lại cấu anh?” .
Buổi tối ánh sáng chiếu yếu ớt mờ nhòa, phòng trọ cũng dường như ấm áp hơn. Dương Cẩm Ngưng nằm trên giường, “Nếu như em thể mang thai, có phải rất có lỗi với anh không?”
Lý do cô sầu muộn tất cả đều xuất phát từ chuyện này, nếu như cô còn không chịu nói ra, có lẽ sẽ tự bức chết bản thân mất.
“Em cho rằng anh sắp xếp mọi kế hoạch là đều có ý đồ sao?”
“Anh dám nói không phải vì muốn có con không?”
“Đột nhiên muốn ra ngoài chơi một chút thôi. Em có ngủ không thì bảo?”
“Ồ. Anh có bản lĩnh thì đừng động vào em.” Cô kéo chăn, nhìn anh bằng ánh mắt khiêu khích.
“Dù sao anh cũng không vội.” .
Nói cứ như là người vội là cô không bằng…
Cố Thừa Đông nằm bên người cô, ngoan ngoãn ngủ. Anh vẫn như mọi khi, ngủ rất yên tĩnh. Không giống như cô, chỉ cần cảm thấy hơi nóng một chút là đạp tung chăn xuống đất. Nếu như ngủ một mình thì kiểu gì cũng nửa chăn trên giường nửa chăn dưới đất, thậm chí có những sáng thức dậy còn thấy mình nằm lộn đầu đuôi.
Rất lâu rất lâu, người nọ đúng là không có động tĩnh gì thật. Hình như chính xác thì cô mới là người nóng vội.
Cô giật nhẹ tay anh. Vẫn không có phản ứng.
“Ừm…”
“Nói…”
“Trước đây, có một người bạn học nam của em có nói qua. Chỉ cần người đàn ông ngủ bên cạnh một cô gái mà anh ta không ghét thì đều có thể hạ thủ. Anh có như vậy không?”
“. . .”
“Nói đi.”
“Từ chối trả lời câu thiếu chất xám này.”
Được rồi, vậy thì tiếp tục ngủ.
Một lát sau, cánh tay anh lại bị ai đó đẩy: “Bạn em còn nói, người đàn ông ngủ bên cạnh một cô gái, nếu động thủ thì đúng là cầm thú.”
Cố Thừa Đông mở mắt, khóe miệng nhếch lên cười, thở dài một hơi rồi nghiêng người đè cô dưới thân: “Có thể im miệng được rồi.”
Trọng tâm câu chuyện ở nửa sau cô còn chưa kịp nói ra, đó là, nếu không không chạm, thì gọi là… không bằng cầm thú. (sặc. Cái lý lẽ gì vậy trời ^^)
Là như cầm thú hay không bằng cầm thú?
* * * * * *
Dương Cẩm Ngưng nghe nói mọi người ở đây đều tin phật, chùa chiền vô cùng đồ sộ. Khách tham quan mỗi ngày tăng không ngừng, phần lớn là khách nước ngoài, chỉ có điều rất ít người theo đạo phật, họ chỉ đến để vui chơi.
Dương Cẩm Ngưng bắt Cố Thừa Đông đi hỏi thăm, hàng ngày ở trong chùa thời điểm nào nhiều khách nhất, thời điểm nào ít khách nhất.
Biết rõ thời gian rồi, cô mới kéo anh xuất phát.
“Sao lại lựa chọn giờ này?”
Lúc cô bảo anh đi dò hỏi, anh còn tưởng cô muốn lựa lúc đông người đi chơi góp vui, ai ngờ kết quả hoàn toàn tương phản.
“Anh nghĩ mà xem. Nhiều người cùng lúc ở đây cầu khấn, phật tổ chắc chắn bị rối tung lên, không nghe rõ ai cầu cái gì đâu. Ít người thế này phật tổ mới nghe rõ nguyện vọng của em được.