XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2239 lượt.

ời kha khá tiền mặt, mua ba phần bất động sản, có điều cũng chỉ là ba căn hộ bình thường. Hai căn hộ có hai ba phòng ngủ và một phòng khách, căn hộ còn lại hai phòng ngủ và một phòng khách.
Cho dù có ngày nào đó, cô chỉ còn lại mình mình, cô cũng không phải lo hai bàn tay trắng.
Cô vĩnh viễn sẽ không bao giờ gạch bỏ hết đường lui cho bản thân mình.
Cô tận mắt chứng kiến mẹ bị đuổi ra khỏi nhà, lúc ấy, cô đã tự nhủ sẽ không để người khac quyết định sô phận của mình.
Cô cứ như vậy bận rộn lu bù. Cố Thừa Đông hằng ngày lo chuyện công ty, tự nhiên hôm nay lại hỏi cô: “Dạo này em bận rộn làm gì thế?”
“Ở trong thành phố này nhiều năm như vây rồi nhưng tự nhiên em phát hiện ra mình chẳng quen thuộc hết nơi này, cho nên muốn đi một vòng khắp nơi cho biết.” Dương Cẩm Ngưng nói bừa, nhưng lại không thấy mặt mình đỏ lên.
“Vậy đi được những đâu rồi?” Cố Thừa Đông này bình thường cứ về tới nhà là ngủ, sao tự nhiên hôm nay lại hỏi tỉ mỉ kỹ càng như thế. Dương Cẩm Ngưng kỳ quặc nhìn anh.
Anh vừa gội đầu, tóc vẫn còn dính nước, nếu đã nhìn thấy thế thì cô cũng không thể giả vờ như không nhìn thấy được. Vì vậy, cô vẫy tay gọ anh lại gần, giúp anh sấy tóc.
Cố Thừa Đông thấy cô như vậy, vẻ mặt có chút cứng nhắc.
“Anh cảm động đấy à?” Cô vừa sấy tóc vừa hỏi.
Anh bật cười nhẹ, không trả lời.
Anh vừa gội đầu, tóc vẫn còn dính nước, nếu đã nhìn thấy thế thì cô cũng không thể giả vờ như không nhìn thấy được. Vì vậy, cô vẫy tay gọ anh lại gần, giúp anh sấy tóc.
Cố Thừa Đông thấy cô như vậy, vẻ mặt có chút cứng nhắc.
“Anh cảm động đấy à?” Cô vừa sấy tóc vừa hỏi.
Anh bật cười nhẹ, không trả lời.
Cô lại nhỏ giọng nỉ non, “Hôm nay em tới đại học XX, quả nhiên như lời đồn, rộng thật đấy.” Trường đại học này nổi danh nhất với diện tích chiếm tới gần nửa diện tích khu vực nội thành: “Em đi cùng người khác, nhưng một nửa cũng chẳng đi hết. Vốn định vào cửa sau, ra cửa trước, nhưng chẳng hiểu đi thế nào lại ra đằng cửa sau, tức chết đi được.”
Cố Thừa Đông giơ một ngón tay,không ý bảo cô dừng lại.
Tâm tình của anh hôm nay chắc hẳn rất tốt, còn có tâm trạng mà bồi cô nói chuyện phiếm: “Vậy sao không mắng có người dẫn đường một trận?”
“Anh ta quá ngốc, không đáng để em lãng phí nước bọt.”
Cô sấy tóc cho anh xong liền ngồi yên trong lòng anh. Cố Thừa Đông sợ cô ngã, đành phải giơ tay ra ôm lấy.
“Hôm nay em đi bộ rất lâu, chân đều mỏi nhừ cả rồi.” Cô nhỏ giọng, chăm chú quan sát đôi mắt Cố Thừa Đông. (đáng iu chết đi thôi!!!)
Đây là một người đàn ông đẹp trai, cho tới giờ cô vẫn luôn nghĩ như vậy.
Lạc Gia trong chương trình If you are the one (*) từng nói, phụ nữ có nhan sắc thì thường càng không biết xấu hổ là gì. Cũng đúng, trong rất nhiều tiểu thuyết, cho dù nữ chính là loại người nào đi chăng nữa thì cuối cùng cũng được đoàn viên, mặc dù trước đó đã khiến cho nam chính đau đầu nhức óc đến thế nào. DƯờng như chỉ cần viết tấm biển “Em thích anh” là sẽ nhận được sự đồng cảm và chúc pơhucs của người khác.
(*) tên tiếng Anh của 1 chương trình truyền hình nối tiếng ở Trung Quốc (非诚勿扰)
“Chuẩn bị ngày mai tiếp tục?”
“Ừm, để xem thế nào đã.”
Cô trườn ra khỏi vòng tay anh, nằm sấp xuống giường xem phim Tân Tây Sương Ký trên kênh CCTV. Nam nữ chính đều xinh đẹo, nhưng mà câu chuyện thì dường như đã sớm lệch khỏi quỹ đạo, nhà sản xuất muốn kéo dài số tập, cũng dể hiểu thôi, mỗi câu thoại kéo dài ra vài giây, cho nên mới nhiều tập như vậy.
Bộ phim này không hay, nhưng vẫn xem vì các kênh khác chẳng có gì đáng xem cả.
Dương Cẩm Ngưng thấy kiểu tóc của nhân vật Thôi Oanh Oanh vô cùng quái dị, nhưng nhìn một lúc lâu lại thấy cũng không đến nỗi nào.
Cô lấy chân di di áo ngủ của Cố Thừa Đông, không nhanh không mạnh, nhưng anh có thể cảm nhận được.
“Nói đi.” Làm như ra lệnh ấy.
Dương Cẩm Ngưng vẫn cười, “Nhìn lâu như thế, thấy người ta xinh đẹp lắm à?”
“Kênh này không phải em chọn sao, anh còn tưởng em thích nữa chứ!” Anh giơ ngón tay, chỉ vào cậu thư sinh trên TV.
Dương Cẩm Ngưng nhìn theo, vốn dĩ không hiểu, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt thư sinh kia cô mới giật mình. Hắn rất giống Dương Nhất Sâm. Nhưng nếu càng nhìn sẽ càng phát hiện, Dương Nhất Sâm còn thư sinh hơn hắn.
Dương Cẩm Ngưng ra vẻ không hiểu: “Nhìn hắn đâu có thú vị bằng nhìn anh.”
“Anh nên cảm thấy may mắn vì được khướu thẩm mỹ của phu nhân đề cao không?”
Lần này Dương Cẩm Ngưng không nể ti