Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342240
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2240 lượt.
m mê mấy thứ làm điệu này.
Kỳ thực cô từ nhỏ đã rất thích chưng diện, mấy thứ đồ làm đẹp này cô đều thích. Cô yêu cái đẹp, đồng thời cũng yêu thể diện. Cho dù có đau đớn thế nào đi chăng nữa nhưng trước mặt người khác cô cũng tuyệt đối không biểu hiện ra.
Dù sao cô cũng chẳng yêu Cố Thừa Đông, cho nên một chút đau khổ cũng không có.
Cô có thể làm nũng, có thể tươi cười trước mặt Cố Thừa Đông, bị anh coi như một đứa ngốc nghếch, thì cô cũng có thể trong lòng châm chọc anh, coi anh là kẻ ngốc.
Cô cùng lắm chỉ giả vờ ngu ngốc mà thôi.
Cô tuyệt đối không khổ sở, tuyệt không khó chịu.
Tuyệt đối không…
Ngồi trên xe quay về biệt thự Dạ Hoa, dọc đường cô khe khẽ ngâm nga một bài hát nào đó, đến nỗi ngay cả tài xế cũng phải tò mò hỏi cô có phải có chuyện vui hay không. Cô nhìn anh ta hỏi: “Nếu như tôi nói tôi vừa thất tình, anh có tin không?”
Tài xế không nói gì, cô liền tiếp tục nói, cô gặp một người đàn ông xấu xa, cho nên thất tình với cô là chuyện tốt, nó có nghĩa là cô vừa thoát khỏi một người đàn ông tồi.
Cô nói lung tung một hồi, cuối cùng cũng tới nhà.
Dì Trương lại hỏi chuyện, cô bực mình liền để dì Trương về nhà.
Cô vào bếp làm bánh ga-tô, làm hình dạng mà cô thích, cắt thành từng miếng nhỏ, cầm dĩa ăn từng chút. Cô ngồi trên giường, vừa ăn vừa xem Cừu vui vẻ và Sói xám.
Kỳ thực phim hoạt hình này bị người ta khai thác hơi quá đáng. Quá nhiều phần, mỗi phần có tới n tập. Chuyển một lượt các kênh, có tới mấy kênh đang chiếu phim này, nói không chừng người xem đang rất buồn nôn.
Dương Cẩm Ngưng xem tập một, sói xám đang thương tâm nói: tôi sẽ chủ động đi làm cơm, ăn cơm tối xong sẽ chủ động đi rửa chén, trước khi đi ngủ sẽ chuẩn bị nước nóng cho bà xã … chỉ cần bà xã về…
Nhiều phim hoạt hình như vậy, cô lại cảm thấy người duy nhất có nhân tính chính là sói xám.
Kỳ lạ là ở chỗ, cô lại thấy vô cùng cảm động.
Dù cho sói xám cũng không phải là nhân vật cô thích gì cho kham. Cô không thích đàn ông không có chính kiến, chỉ hoàn toàn nghe theo người phụ nữ của anh ta. Nhưng cô vẫn cảm động. Hóa ra cảm động và thích không thể có liên quan.
Muốn một đường lui (P1)
Chuyển ngữ: Sahara
Vứt bỏ thói quen ở nhà học nấu ăn, Dương Cẩm Ngưng cũng không thèm bỏ công phí sức ra để đi dạo phố, shopping. Cô cho dì Trương nghỉ một ngày, rồi tự nhốt mình trong nhà. Con người cô là một thể vừa nhất quán vừa mâu thuẫn. Gặp phải những chuyện bản thân không thể chấp nhận, phản ứng đầu tiên của cô chính là hét to lên, nhưng mà những tế bào trong cơ thể có tên là lý trí lại nhắc nhở cô: nghìn vạn lần không được để lộ tâm trạng ra ngoài, đừng cho người khác cảm thấy mình là một người dị thường, không được dạy dỗ cẩn thận. Những người hay đánh cãi chửi nhau, cho dù là có lý đi nữa thì trong mắt người khác cũng chỉ là một người lỗ mãng.
Cô tìm thấy trong nhà mấy cái đĩa phim, mặc dù không có gì gọi là nghệ thuật, cũng không thể nói là kinh điển nhưng dù sao cũng khá thú vị. Mấy bộ phim thấp kém này chỉ cần có một vài tình tiết thú vị là cô cũng sẽ thích, còn nghệ thuật thực sự, cô quả thật không có mắt thưởng thức!
Ngày qua ngày, cứ tối đến cô lại gặp Cố Thừa Đông, cô vẫn đích thân làm cơm, nói vài câu bông đùa với anh, cả một ngày giống như một dấu chấm tròn viên mãn trên bức tranh.
Trong vùng cũng không phải là không có bán quần áo học sinh. Có vài cửa hàng quy mô không lớn lắm, cũng chỉ bán đồ rẻ tiền, chất lượng đồ không tốt. Cô đương nhiên biết bán đồ hiệu ở nơi này là không thể, một phần là vì kinh tế, một phần là vì người dân ở đây cũng có thói quen, muốn mua hàng hiệu thì sẽ ngồi xe mấy tiếng đồng hồ vào trung tâm thành phố mà mua.
Hiểu rõ những điều này, Dương Cẩm Ngưng quyết định đi quan sát người ta nhập hàng. Tuy nhiên sau khi suy nghĩ cô cảm thấy nếu như nhập một lượng hàng lớn như vậy thì cần rất nhiều nhân lực, một mình cô kham không nổi. Bởi vậy, cô từ bỏ ý nghĩ nhập hàng sẵn mà thay vào đó là đặt hàng tại một xưởng may, đúng hạn người ta có thể giao hàng tới cho cô. Cô liên hệ với đối tác, ký hợp đồng, tiến hành lắp đặt trang thiết bị trong cửa hàng, rồi thông báo tuyển dụng nhân viên. (*Đoạn văn đã được giản lược và tóm tắt)
Dương Cẩm Ngưng lo liệu xong toàn bộ, tiền mặt trong tay cũng còn tương đối.
Cô biết bản thân cần chi tiêu nhiều nên giữ lại trong ngư