Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342242
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2242 lượt.
̀nh, thẳng chân đá lên người Cố Thừa Đông. Trước khi anh kịp phản ứng lại, cô lại nhanh chóng ôm lấy anh: “Có chuyện cần bàn bạc.”
Cố Thừa Đông khẽ kêu lên một tiếng bất mãn.
Cô mặc kệ, không quan tâm: “Mấy ngày nay em đi ra ngoài chơi, gặp mấy người bạn học cũ, bọn họ đang có ý định góp vốn làm ăn nhưng thiếu tiền, bọn họ muốn em cùng tham gia. Cho nên, anh xem…”
Cố Thừa Đông không để ý tới cô, cầm điều khiển từ xa chuyển kênh loạn lên.
Thấy anh không phản ứng, cô liền lay lay vai anh.
“Ừm, chuyện của em, em tự quyết định.”
“Ơ em đương nhiên phải bàn bạc với ông xã của em chứ.”
“Cái này gọi là bàn bạc? Sao anh có cảm giác như là em đang thông báo cho anh biết?”
“Thần tài đại lão gia của em à, anh lên tiếng một cái, một trăm vạn khẳng định không thành vấn đề.”
Cố Thừa Đông do dự chốc lát, “Em cũng muốn có cổ phần ư?”
“Đã có cổ phần trường kỳ là anh rồi, em còn cần chỗ khác làm gì.”
Cố Thừa Đông vẫn chưa để ý tới câu đùa của cô, kéo tay cô nói: “Đi thương lượng với bọn họ, nếu như để em nắm 60% cổ phần, tài chính liền không thành vấn đề.”
“Như vậy… có phải là hơi…”
“Trên thương trường nói chuyện thương trường.” Cố Thừa Đông di chuyển ánh mắt, biểu tình không có một chút gì gọi là thương lượng.
Tình nguyện chấp nhận – P1
Chuyển ngữ: Sahara
Dương Cẩm Ngưng tự ý rút một trăm vạn đương nhiên không thành vấn đề. Nhưng cô không thích sau đó Cố Thừa Đông đột nhiên hỏi tới cô cần nhiều tiền vậy làm gì, cho nên cứ chủ động nói với anh trước còn hơn. Tuy rằng, kết quả không nằm trong dự tính của cô nhưng như vậy cũng đã thỏa ý muốn của cô rồi.
Cầm số tiền này, Dương Cẩm Ngưng làm giống như trước. Cô chọn hai khu chợ sầm uất, mở hai cửa hàng, lắp đặt thiết bị, đặt hàng, miễn cưỡng cũng coi như đủ. Hiện tại cô hoàn toàn nắm trong tay ba cửa hàng này. Cô giữ lại sáu trăm đồng lẻ trong cửa hàng, đến khi nào số tiền này lên tới quá năm nghìn, cô sẽ đem gửi tiết kiệm, một tháng sau vẫn sẽ có một khoản lợi nhuận nhỏ nhỏ.
Chuyện này khiến cho cô thỏa mãn vô cùng. Hằng ngày ở cạnh Cố Thừa Đông, cô cũng sẽ không chủ động tự đi tìm phiền não nữa.
Dương Cẩm Ngưng miên man suy nghĩ một hồi, lại còn ép mình cười rộ lên.
Chờ cô bình thường trở lại, Cố Thừa Đông mới tặng cho cô một nụ cười rất đáng suy nghĩ.
“Không hỏi em cười cái gì à?” Cô chủ động lên tiếng.
“Có giá trị gì không?” Thật đúng là khinh thường người khác đến cực điểm mà!
Cô không tức giận: “Anh xem, những người đi học lái xe như anh cũng chỉ để làm tài xế phục vụ em thôi. Haha.”
“Biết anh đang phục vụ em rồi mà còn cười hả hê trên nỗi đau của người khác như vậy được hả?”
“Sự đau khổ của người khác là niềm hạnh phúc của tôi” – Lời thoại kinh điển như thế mà anh chưa nghe qua à?”
“Thật tiếc, anh không thể đau khổ cho em hạnh phúc được.”
Cô nhún nhún vai, “Em đâu có cam lòng để anh chịu khổ chứ.”
Cố Thừa Đông lắc đầu, khóe miệng lại mỉm cười.
Một lúc sau xe đã dừng ở một hội trường đấu giá từ thiện. Cô không hiểu anh muốn đưa cô tới đây làm gì. Anh xuống xe, mở cửa, cô đương nhiên phải hưởng thụ.
Hai người xuống xe liền có người tới lái xe tới bãi đỗ xe. Phong cách như vậy quả đúng là rất hấp dẫn, thảo nào mà có nhiều người cố gắng tìm cách leo cao như vậy, vừa có thể sống phóng túng thoải mãi, lại vừa được hưởng vai vế bề trên.
Dương Cẩm Ngưng đứng bên cạnh Cố Thừa Đông, khoác tay anh, nhìn anh cười với mọi người.
Hoá ra Cố Hoài Đông cũng tới, Lâm Kỷ Tiểu đứng bên cạnh, hai người kẻ tung người hứng, quan hệ rất tốt, hoàn toàn không giống như lúc ở nhà cãi nhau đến đỏ mặt tía tai.
Làm vậy cũng chỉ là vì muốn cho mọi thấy thấy tình cảm giữa hai người tựa như vàng, quan hệ tốt đẹp, nếu có ai đó rêu rao bọn họ lạnh nhạt thì chỉ là tin đồn nhảm.
Vậy, cô đi theo Cố Thừa Đông tới đây có ý nghĩa gì?
“Sao không bảo thư ký hay trợ lý đặc biệt đi theo?” Rảnh rỗi một lúc, Dương Cẩm Ngưng mới lên tiếng hỏi.
“Em cảm thấy bọn họ có thể sánh được với em sao?”
“Anh muốn nói tới phương diện nào?” Cô cố gắng nói bằng giọng vô cùng ám muội, cười tươi như pháo hoa, chỉ thoáng qua giây lát nhưng lại khiến bầu trời đêm thêm rực rỡ.
“Em thích phương diện nào thì chính là cái đó.” Cố Thừa Đông kéo cô vào trong.
Vị trí ngồi của hai người ở đằng trước, thỉnh thoảng có người nhìn tới, cô chỉ mỉm cười đáp lại.
Cô chỉnh lại la