Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342266
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2266 lượt.
hận… hận mối quan hệ đó.
Lúc Cố Thừa Đông đứng cách cô không xa, cô vẫn còn đang trong trạng thái hoa mắt chóng mặt, hơn nữa còn nghĩ ngợi lung tung, đến nỗi ngay cả anh đứng đó rất lâu rồi mà cô vẫn không phát hiện ra. Cô đoán sai rồi, vốn cho rằng anh ít nhất còn rất lâu rất lâu nữa mới trở lại, không ngờ lại nhanh như thế… Vậy anh có lái xe trở về hay không, là cô không nghe thấy hay là anh không có lái xe, vướng mắc chút vấn đề cỏn con này làm cô cảm thấy bản thân mình thật ngu xuẩn, nhưng cô chỉ liếc mắt nhìn anh, không nói lời nào cả.
“Em đi đến bệnh viện rồi?”
Hóa ra là trở về để quở trách cô?
Cô chua xót nhắm chặt mắt, lộ ra vẻ thờ ở, “Như thế nào, muốn thay người ta đòi lại công bằng sao?”
“Anh chỉ muốn nhắc nhở em, đó chỉ là người bệnh.”
Giọng điệu của anh lạnh lùng như vậy, có chỗ nào giống nhắc nhở chứ? Nói là cảnh cáo thì đúng hơn.
“Đối với em, loại người điên cuồng mất trí như vậy, em sẽ không đối đãi như người bình thường.”
Cố Thừa Đông “hừm” một tiếng, “Có nên khen ngợi em tự mình biết người hay không?”
Dương Cẩm Ngưng vốn không đếm xỉa đến câu hỏi của anh, dụi dụi mắt, hi vọng tinh thần mình tốt hơn một chút, “Thực chất, lẽ nào anh không thấy người nên kiểm điểm bản thân nhất chính là mình sao? Không thể lấy người con gái đầu tiên của mình, khiến cho cô ta bây giờ ra nông nỗi ấy. Nếu em là anh, em nhất định sẽ đi tìm một chỗ ngồi tự suy ngẫm bản thân.”
Câu nói của cô đã thành công châm lên ngọn lửa tức giận trong lòng anh: “Cảm ơn kiến nghị của em!”
“Không cần khách sáo!” Cô xưa nay luôn thích chia sẻ khó khăn với người khác mà.
Anh hiểu rõ tôi
Edit: Chilli Mai
Chỉnh dịch: Sahara
Dương Cẩm Ngưng vốn tưởng rằng, Cố Thừa Đông ngày hôm qua đã rời khỏi nhà, tránh cho bọn họ phải nhìn nhau chán ghét. Thật không ngờ cô mới xuống giường liền trông thấy anh, đương nhiên không phải trên giường của cô, cũng không biết có phải anh từ bên ngoài trở về không, hay là. . . đang muốn ra ngoài.
Vì hôm qua quá đau đầu, cô đi ngủ rất sớm cho nên bây giờ trời còn chưa sáng cô đã thức rồi. Cô xấu xa nghĩ, trước đây những lúc cô không muốn nhìn anh nhưng vẫn cố gắng ép bản thân phải nhìn, tự nói với mình phải kiên trì thêm chút nữa. Còn anh hiện giờ ghét cô như vậy, nhưng vẫn đợi cô ở đây, có lẽ chỉ là điều trị sự mất kiên nhẫn của anh đối với mình mà thôi.
“Chào buổi sáng.”
“Dương Cẩm Ngưng”
Một chân cô đã bước xuống bậc tiếp theo của cầu thang, “Cái gì?”
“Ngày hôm qua em rất lạ, thật không giống em.”
“À, Ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Sao một chút cũng không nhớ được.”
“Thật đáng tiếc, thấy em lạ như vậy, anh còn tưởng em đang ghen đó chứ.”
Phụ nữ thường vì yêu mà điên cuồng.
“Vậy thì chỉ có thể nói là sức quyến rũ của anh có vấn đề thôi.” Cô vốn dĩ không muốn nhớ đến chuyện hôm qua, nhưng anh đã chủ động khơi mào câu chuyện, thật đáng tiếc, hôm nay tâm trạng của cô thật sự rất tốt, nếu không thì dù gặp phải chuyện gì cô đều đơn giản cho qua vậy thì thân thể mới cảm thấy thoải mái.
“Cái này gọi là lời ghét bỏ nhẹ nhàng phải không?”
Cô xoay người nhìn anh, “Hôm nay anh thật rảnh rỗi.”
“Vậy cũng nhận ra cơ!”
Cô không để ý đến anh nữa, tự mình xuống lầu. Ở nhà một mình cô đã thành thói quen, ăn uống rất đơn giản, lúc nào đói bụng thì ăn, hiện giờ có thêm người nữa ở nhà, cô đành phải xuống bếp nấu cơm, tâm trạng tốt đẹp của cô cũng vì thế mà bị phá hỏng.
Vì vậy, ba chữ Cố Thừa Đông càng trở nên chán ghét
Vẫn may, trong nhà thừa lại ít mì từ lần trước, cô cũng không cần biết còn dùng được hay không, dù sao thì ăn vào cũng không đến nổi chết. Nếu xem mà thấy đã hết hạn, cô lại phải ra ngoài mua, thật phiền phức, còn nếu biết mà không đi, trong lòng lại khó chịu. Chẳng thà không biết còn hơn.
Nấu được hai bát mì lớn, cô đem một bát đặt trên bàn, cũng không thèm gọi anh.
Cố Thừa Đông vừa quyết định không tới công ty nữa, thấy cô bưng bát mì đặt trên bàn mới chợt nhớ ra: “Dì Trương đâu?”
“Chẳng lẽ anh muốn thấy bộ dạng tôn kính như băng của dì ấy à?”
“Anh còn tưởng em muốn thể hiện đức hạnh của bản thân một chút?”
Để đoạt lại trái tim chồng mình ư? Cô đang ăn mì, thiếu chút nữa thì sặc. Cô nhớ tới trước đây ngày nào cũng tự mình đi mua thức ăn về làm cơm, suy nghĩ làm đủ các món khác nhau, thật là ngốc! Sao lúc ấy cô lại cảm thấy thú vị được chứ!
Cô quay đi, thật sự không muốn thấy khuôn mặt này của anh.
Màn hình lớn trình chiếu một bộ phim thần tượng đang gây sốt. Nam nữ diễn viên chính cuối cùng cũng lấy nhau, nhưng trong lễ cưới anh chợt nhớ đến mối tình đầu của mình, bỗng nhiên do dự, lại nhớ tới thời gian hai người yêu nhau thật sự rất hạnh phúc. Anh bắt đầu hoài nghi lễ cưới này, nữ