Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342253
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2253 lượt.
Đông tỏ vẻ xin lỗi một chút liền cầm điện thoại đi ra ngoài. Dương Cẩm Ngưng nhìn theo bóng dáng của anh, đành chấp nhận, bất luận cảm giác của cô đối với anh là tốt hay xấu, thì nhân cách của anh cô cũng không thể phủ nhận hay bôi nhọ được.
Lúc Cố Thừa Đông cầm điện thoại trở vào, biểu tình vô cùng áy náy.
Dương Cẩm Ngưng giả vờ không nhìn thấy, cũng không mở miệng hỏi anh là có việc gì.
Dương Lập Hải thấy anh như vậy, lo lắng hỏi, “Có phải là công ti xảy ra việc gì rồi không? Nếu như có việc gấp, thì mau mau quay về đi. Ở đây cũng không có việc gì, việc chính cần hơn!”
Dương Cẩm Ngưng đã ăn xong một chén cơm, hiện lại đi xới thêm một chút nữa, còn dùng thìa canh múc đầy một bát canh, “Cơm của mẹ lúc nào cũng ngon, không nhịn được phải ăn nhiều một chút!”
Cố Thừa Đông liếc sang cô một cái, “Thật ngại quá, quả thật có chút việc gấp. Ba mẹ, con xin lỗi, không thể ở lại với ba mẹ được.”
“Không sao không sao, có việc thì cứ đi xử lí.” Tả Tần Phương thấy bộ dạng Cố Thừa Đông quả thực là đã gặp chuyện gì rồi, lại liếc mắt nhìn sang Dương Cẩm Ngưng, thấy cô một chút phản ứng cũng không có, lại gắng sức để cô thấy được ánh mắt mình.
“Cẩm Ngưng, con ở đây đợi một ngày đi, để Thừa Đông đi xử lí công việc, ở chơi với mẹ thêm một hai ngày.” Dương Lập Hải thấy Dương Cẩm Ngưng không có ý định đi, liền chủ động đưa ra phương án này.
Dương Cẩm Ngưng ngước đầu lên, thấy Cố Thừa Đông nhẹ nhẹ thở ra một hơi, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai, cái gì cũng không nói.
Sau khi Cố Thừa Đông rời đi, Dương Cẩm Ngưng chủ động đi rửa bát, nhưng Tả Tần Phương cảm thấy có gì không ổn liền chạy đến hỏi cô. Cô cũng không qua loa chiếu lệ, nói rõ chỉ là có chút vướng mắt. Tả Tần Phương đi qua, biết giữa hai vợ chồng khó tránh vì chút chuyện nhỏ cãi nhau, sau khi khuyên bảo một hồi cũng không nghĩ sâu xa nữa.
Dương Cẩm Ngưng ở đây chờ đợi, sau đó thì lôi kéo Tả Tần Phương cùng mình đi ngủ, buổi tối nói vài lời chuyện bâng quơ.
Tả Tần Phương hồi tưởng lại lần đầu tiên khi nhìn thấy Dương Cẩm Ngưng, chỉ cảm thấy đó là một cô bé xinh đẹp. Sau khi biết cô chỉ có một mình mẹ là người thân, thì cảm thấy rất buồn, liền bàn bạc với chồng mang cô về nuôi dưỡng. Bà chỉ cần nghĩ đến một cô bé đơn độc sống một mình, thì trong lòng liền cảm thấy đau buồn, nhắm mắt lại dường như còn có thể nhìn thấy bóng dáng cô đơn của cô.
Tay Dương Cẩm Ngưng bị bà nắm chặt lấy, “Xem ra, trời sinh con ra là để làm con gái của mẹ.”
“Đúng vậy, trời sinh con ra là để đến nhà chúng ta làm công chúa.”
Chỉ cần không suy nghĩ sâu xa, không suy nghĩ nhiều, ấm áp chẳng qua chỉ là cần một cái nắm tay đơn giản!
Dương Cẩm Ngưng chờ đợi ba ngày mới trở về biệt thự Dạ Hoa. Đón tiếp cô ngoài gia đình nhỏ xa cách ba ngày, còn có một xấp ảnh lớn không biết là do ai gửi đến. Cô đem tất cả chỗ ảnh đó mở ra, địa điểm cụ thể không dễ đoán được, nhưng ba người trong ảnh cô lại có thể nhìn rất rõ ràng.
Cố Thừa Đông, Diệp Vãn Hi, Tô Tình!
Cô cầm xấp ảnh lớn lên xem, xem kĩ từng bức lại từng bức.
Dường như có thể dựa vào cảnh tĩnh trong ảnh mà đoán ra được tình hình ngày đó, Tô Tình không biết đã phát bệnh gì, Diệp Vãn Hi gọi điện thoại cho Cố Thừa Đông, khiến Cố Thừa Đông mau chóng chạy đến.
Cô đem ảnh vứt sang một bên, nghĩ một lát, liền rút bên trong ra vài tấm ảnh có vẻ mờ ám, dùng một cái túi khác gói lại, để ở chỗ chỉ có cô mới tìm ra được.
Trong thời gian đó cô cũng gọi vài cuộc điện thoại để tìm hiểu về tình hình buôn bán hiện tại của cửa hàng. Cửa hàng bây giờ đã đi vào quỹ đạo, cô cũng không cần phải bận tâm lo nghĩ gì nữa, chỉ cần đem tiền hàng đưa vào tài khoản công ty, hơn nữa còn phải kiểm tra xem tiền vốn bán hàng của cửa hàng mỗi tháng phải chăng đã đưa vào trong tài khoản của mình.
Lần đầu tiên kinh doanh, cô cũng không nghĩ mình sẽ thành công, chỉ là thử sức mà thôi. Hơn nữa cô cũng không nghĩ mình sẽ biến thành tỉ phú triệu phú gì, tiền nhiều cũng không có nghĩa là sẽ hạnh phúc, đủ dùng là được rồi, cô hiện tại rất hài lòng với những gì mà bản thân mình làm được.
Nắm được tình hình cửa hàng xong, cô mới đi tưới nước cho hoa trong vườn. Cô thích làm vậy, trước khi bản thân sắp tức giận hoặc là nổi điên lên, tìm một chút việc vặt mà làm, làm dịu đi tâm tình của mình, không cho phép bản thân giống như một kẻ điên điên cuồng gầm gừ cắn xé người khác. Tưới nước xong, cô còn dùng cái xẻng nhỏ nhổ bỏ đi đám cỏ dại xung quanh luống hoa. Bởi vì vừa mới tưới nước cho hoa xong, chân giẫm lên không ít đất bùn, toàn bộ vùng đất trông có vẻ rất lộn xộn. Cô lại phải đi xử lí rất lâu, khi giải quyết xong thì mặt trời cũng đã xuống núi rồi.
Cô đứng ở cửa nhìn xe của Cố Thừa Đông tiến vào.
Loại đàn ông nhiều tiền đẹp trai sẽ thu hút sự thèm muốn của nhiều phụ nữ khác, đây là chuyện rất bình thường. Khó trách nhiều bậc cha mẹ sẽ muốn con cái mình tìm kiếm những người đàn ông có điều kiện. Lớn lên đẹp trai hoặc có điều kiện tốt, chiếm được như thế thì tốt, chiếm được như thế mới có thể an tâm được.