Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2252 lượt.
>Cố Thừa Đông đứng trước mặt cô, không nghĩ cô vậy mà sẽ đứng ở đây, muốn há miệng nói một câu: Tiểu biệt thắng tân hôn?
Đương nhiên lời còn chưa kịp nói ra thì cô đã trực tiếp văng ra một một câu, “Cố Thừa Đông, anh có phải có chút quá đáng rồi không?”
“Là có ý gì?” Anh vẫn đạm nhiên như vậy, giống như người nên tức giận chỉ là một mình cô.
“Xin hỏi, suy cho cùng thì có việc gì gấp mà ngày đó sinh nhật mẹ lại khẩn cấp như cháy nhà phải rời đi?” Hai tay cô vòng trước ngực, trên mặt lại tăng thêm vẻ phiền muộn yêu mị . Nếu đứng trước mặt cô là một cô nương nhà lành trẻ đẹp yếu đuối, thì chỉ cần nhìn qua liền biết là cô đang ức hiếp người ta.
“Đây là nói “mình được lợi còn oán trách người ta”?” Nếu cô không đồng ý, lúc đó nên ngăn anh lại, bây giờ đã qua mấy ngày rồi mới đề cập đến.
“Ngăn anh lại?”
“Có thể thử một chút xem.”
Thử?
Cô chỉ thích người đàn ông biết tự giác.
Cô đem những tấm ảnh đó ném vào mặt anh, trong nháy mắt, tưởng như là cực kì vui vẻ, có thể quang minh chính đại mà ném vào anh, nhưng ném những tấm ảnh đó rồi cũng không làm thay đổi những phiền muộn trên gương mặt vô cảm của cô.
Tự mình xem xét (p1)
Dịch: Cà Chua Ép
Chỉnh dịch: Sahara
Dương Cẩm Ngưng tự chúc mừng chính mình, có thể thấy được cả quá trình vẻ mặt của anh từ bình tĩnh cho đến tức giận, cho dù cuối cùng lại lộ ra thái độ im lặng, nhưng mà chuyện này có thể đánh tan bộ mặt thường ngày của anh. Cái khoái cảm này khiến cô vô cùng mãn nguyện. Anh chẳng qua cũng chỉ là con người, cũng biết nổi giận, cũng biết vui vẻ, thậm chí cũng biết lao tâm khổ tứ vì người khác, chỉ là cô không cảm thấy vinh dự như vậy.
Cố Thừa Đông rất nhanh nhặt lấy một tấm ảnh rơi dưới sàn lên, chỉ nhìn lướt qua một chút, ánh mắt liền dừng lại trên mặt cô.
“Em tìm người theo dõi anh?”
Kiểm tra? Cô không có lòng làm thỏa mãn đối phương.
Tốc độ của bọn thám tử rất nhanh, không bao lâu đã cũng cấp những thông tin mà cô cần. Cô thay quần áo liền đi ra ngoài. Người khác đã khiêu khích cô, đóng vai một chú cừu con, còn cô chỉ được coi là con sói xám bắt nạt cừu con, chi bằng không để ý đến đi bắt nạt một chút vậy.
Dương Cẩm Ngưng cầm lấy túi xách đi ra ngoài, đến bệnh viện mà bên thám tử đã cung cấp, đến khu nằm viện số 4 của bệnh viện, phòng 404. Chỉ là một phòng bệnh bình thường, bệnh viện này cũng không có phòng gọi là VIP, đỉnh nhất chính là một phòng một người, nhưng cung cấp thiết bị và vật phẩm cũng không có gì khác biệt.
Cô đẩy cửa phòng bệnh, trong nháy mắt cũng bắt đầu hoài nghi, bản thân mình có phải thật sự ác độc hơn người khác?
Sớm biết mình chính là người như vậy, cho nên hiện tại lại còn giả vờ lương thiện với chính mình làm cái gì?
Diệp Vãn Hi ngồi trước giường bệnh ngước đầu lên, nhìn thấy mặt Dương Cẩm Ngưng , sắc mặt liền thay đổi, “Cô đến đây làm gì?”
“À, đến thăm xem…” Ánh mắt của cô lướt đến Tô Tình đang nằm trên giường bệnh, xem dáng vẻ như vậy là bệnh thật rồi, không giống với giả vờ, “…có phải thật sự chết rồi không, để còn về mua pháo đốt chúc mừng.”
Diệp Vãn Hi đột nhiên đứng lên, cắn chặt môi, trong đôi mắt lộ ra sự tức giận nồng đậm, “Hiện nay chúng tôi đã không còn một chút ảnh hưởng nào đến cô, cũng không có làm chướng mắt cô, cô có thể độ nhân độ lượng mà tha cho chúng tôi không?”
“Độ nhân độ lượng… đó là thứ gì vậy? Tôi còn chưa từng nghe tới.” Cô vòng tay trước ngực, ánh mắt mệt mỏi lười biếng nhìn cô gái trước mặt mà mình đã căm hận nhiều năm qua.
Trách ai được đây?
Ai bảo cô ta là con gái của Tô Tình, phàm là những người có bất cứ quan hệ gì với Tô Tình, cô đều ghét như thế!
“Cô hiện tại đã là Tam thiếu phu nhân của Cố gia, muốn cái gì có cái đó, cần gì phải bức bách làm khổ chúng tôi.” Diệp Vãn Hi nở ra nụ cười khổ, “Còn quên chúc mừng cô, thật may mắn, không chỉ gặp được người tốt như Dương gia, còn có thể gả cho gia đình giàu có, còn có…….. tóm lại là, xin chúc mừng cô!”
Từ lúc Diệp Vãn Hi với Tô Tình bị đuổi khỏi Diệp gia, cô ta cũng không hỏi thăm tin tức về Dương Cẩm Ngưng. Trong trí nhớ của cô ta, Dương Cẩm Ngưng đúng là rất đáng thương, cùng với một người phụ nữ khác liên tục đứng trong mưa. Nhưng cô ta lúc đó, chẳng qua cũng chỉ là một đứa trẻ, cái gì cũng làm không được. Tô Tình nói với cô, nếu hiện tại không phải là hai mẹ con đó đứng trong mưa, vậy thì về sau kẻ gặp chuyện tương tự như vậy sẽ là bọn họ. Một phút lương thiện đổi lại được cái gì?
Diệp Vãn Hi lúc đó đang theo dõi một bộ phim truyền hình, thì nghe được lệnh đuổi khỏi nhà, chỉ để lại một đứa trẻ, mười tám năm sau, đứa trẻ này quay lại báo thù rửa hận.
Sau khi đối mặt với nhiều biến cố, cô lần nữa gặp lại Dương Cẩm Ngưng, giống như một cô công chúa cao ngạo. Ánh mắt Dương Cẩm Ngưng nhìn cô giống như một chú vịt con xấu xí cướp đi chiếc giày thủy tinh của Cô bé Lọ Lem, cho dù khoảnh khắc ngắn ngủi làm công chúa, cuối cùng vẫn là sẽ bị đánh biến lại nguyên hình.
Lại sa