pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342256

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2256 lượt.

u đó nữa, cô nghe nói Dương Cẩm Ngưng kết hôn rồi, còn bản thân mình lại phải tự dựa vào đôi bàn tay của mình để sống. Cuối cùng… người cô từng tâm tâm niệm niệm đã kết hôn rồi, đương nhiên tân nương không phải là cô…. Nhưng cô cũng không thể ngờ được, cô gái đó lại là Dương Cẩm Ngưng.
Sau khi đối mặt với nhiều biến cố, cô lần nữa gặp lại Dương Cẩm Ngưng, giống như một cô công chúa cao ngạo. Ánh mắt Dương Cẩm Ngưng nhìn cô giống như một chú vịt con xấu xí cướp đi chiếc giày thủy tinh của Cô bé Lọ Lem, cho dù khoảnh khắc ngắn ngủi làm công chúa, cuối cùng vẫn là sẽ bị đánh biến lại nguyên hình.
Lại sau đó nữa, cô nghe nói Dương Cẩm Ngưng kết hôn rồi, còn bản thân mình lại phải tự dựa vào đôi bàn tay của mình để sống. Cuối cùng… người cô từng tâm tâm niệm niệm đã kết hôn rồi, đương nhiên tân nương không phải là cô…. Nhưng cô cũng không thể ngờ được, cô gái đó lại là Dương Cẩm Ngưng.
Sau khi Cố Thừa Đông thì Diệp Vãn Hi cũng ra nước ngoài, cô lại không thể ngờ được, thì ra vận mệnh lại khéo sắp đặt như vậy.
“Chúc mừng?” Dương Cẩm Ngưng nhướng mày, “Không cần lời chúc phúc của cô, tôi sợ nhận rồi sẽ chết sớm mất!”
Ý cười trên môi Diệp Vãn Hi đậm hơn một chút, bọn họ cả cuộc đời này e là hòa giải không nổi rồi, “Hiện trạng của chúng tôi ngày hôm nay, cô cũng thấy rồi, cô là người chiến thắng cuối cùng, đúng là cô có tư cách cười nhạo.”
“Tôi đợi ngày này đã lâu, cuối cùng cũng đã đợi được rồi.”Cô đương nhiên là phải cười nhạo rồi, nếu không thì rất có lỗi với bản thân.
Diệp Vãn Hi nhìn Tô Tình vẫn còn đang ngủ trên giường. Thật tốt, những lời này bà không nghe thấy, thì không cần nổi giận rồi. Bọn họ hiện tại cũng giống như Dương Cẩm Ngưng nhiều năm trước. Trước đây, Diệp Vãn Hi không thấy tội nghiệp cho Dương Cẩm Ngưng, hiện tại cô cũng không hi vọng Dương Cẩm Ngưng thương hại mình. Chỉ là, cho dù thua, cô cũng không thể thua thê thảm được.
“Đúng vậy, cho nên tôi cũng đang đợi xem cô sẽ có cái kết cục gì.” Ánh mắt Diệp Vãn Hi kiên định, “Nếu như làm sai sẽ bị báo ứng, vậy bản thân Dương Cẩm Ngưng cô cũng sẽ không được chết tử tế đâu.”
“Tôi cũng đang đợi.” Dương Cẩm Ngưng liếc mắt, trong tay còn cầm một tấm ảnh ném đến phía trước Diệp Vãn Hi, “Lần sau lúc chụp ảnh, nhớ chụp mờ ám thêm một chút, ví dụ ngực của Cố Thừa Đông lộ ra ngoài… Cơ thể của anh ấy cũng không tệ, không biết cô có cơ hội được xem hay chưa?” Ánh mắt cô chuyển sang gương mặt của Tô Tình, “Vận khí cũng thật là tốt, còn có thể ngủ ngon như vậy, sao không tức giận mà chết đi chứ! “Tô tiểu tam”, bà tốt nhất chớ quên bà đã coi con trai mình như bùa hộ mệnh…”
“Dương Cẩm Ngưng, cô câm miệng lại!” Cánh tay đang cầm ảnh của Diệp Vãn Hi run cả lên.
Quả là những người có duyên với nhau.
Dương Cẩm Ngưng không thèm đếm xỉa đến bọn họ, bước ra khỏi cửa mới chau mày lại, những tấm ảnh kia rốt cuộc có phải là do Diệp Vãn Hi sai người chụp hay không? Nếu là phải, cô ta dường như có chút ngu ngốc đi, nhưng nếu không phải… Vậy là do ai? Gây mâu thuẫn cho cô và Cố Thừa Đông đối với người khác cũng không có ích lợi gì, sau lưng cô thật sự là không có ai có thể coi là chỗ dựa vững chắc.
Cô không muốn nghĩ quá nhiều, suy cho cùng thì mấy tấm ảnh kia đều là sự thật.
Như vậy tính ra, cô nên cảm ơn người đã gửi cho cô những tấm ảnh đó.
Dương Cẩm Ngưng về đến biệt thự Dạ Hoa liền nằm trên giường. Đầu của cô gần đây cứ cách một khoảng thời gian là lại hoa mắt chóng mặt, cũng không cần uống thuốc hay tiêm thuốc gì, chỉ cần ngủ một giấc thì sẽ đỡ. Cảm giác hoa mắt chóng mặt thật là khó chịu, mà cô lại đang cần một bộ óc thanh tỉnh, nhưng muốn ngủ lại ngủ không được. Cuộc đời cô dường như bị ai đó sắp đặt từ trước rồi, cô vốn cho rằng sớm muộn gì cũng sẽ vứt bỏ được hoàn toàn quá khứ, nhưng lại ở một vài thời điểm, một vài chuyện phát sinh, gặp lại một vài người, lại khiến cô nhớ tới quá khứ.
Quá khứ thực ra cũng không bẩn thỉu, chỉ là bản thân cô không thích.
Không thích?
Những đồ vật không thích.
Những con người không thích.
Những chuyện không thích.
Cảm giác không thích.
Cô cắn môi mình, thở một cách gấp gáp, chỉ vì phát hiện ra một sự thật đau xót. Hóa ra, cô chưa thật sự thích một ai… Hóa ra, cô không tìm được một người có thể khiến bản thân mình hoàn toàn yêu thích.
Là cô không muốn tin tưởng vào người khác, hay là căn bản vẫn chưa có người đáng để cô tin tưởng?
Nghĩ một cách thái quá rằng thế giới này chỉ có bản thân mình mới có thể tin tưởng, dần dần cô để vụt mất tất cả. Đúng vậy, cô chẳng cần lo lắng có thể để vụt mất ai, bởi vì ai cũng đều có thể mất đi, cô cũng chẳng cần phải lo lắng, thế nào cũng sẽ không sợ hãi.
Cô chính là một người lạnh lùng như vậy sao?
Cô tự lắc đầu với chính mình, không phải, hoàn toàn không phải. Cô cũng muốn có người có thể yêu mình, bản thân cũng có thể toàn tâm toàn ý đi yêu người khác, cô thật sự muốn như thế.
Nhưng…tại sao không có người đó?
Tại sao… Cố Thừa Đông và Diệp Vãn Hi lại có mối quan hệ? Cô