Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342281

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2281 lượt.

lên giường, bắt lấy cô. Cô liên tục giãy dụa, đôi mắt gắt gao trừng anh, quyết không thỏa hiệp, ánh mắt lộ ra sự dứt khoát. Anh tóm một tay cô, không do dự liền dẫm chân đè lên tay cô. Giày vẫn chưa cởi khiến tay cô bị chà xát đau đớn. Một dòng mồ hôi lạnh trên mặt anh chảy xuống.
Trên mặt anh hiện lên ý cười, cố ý vạch những vết thương trên người cô ra để cô nhìn, cho tỉnh táo lại. Cô không biết làm thế nào mà anh có thể cởi hết quần áo trên người cô ra, ánh mắt anh mang theo vẻ coi thường đang quan sát tỉ mỉ từng nơi trên thân thể cô. Cô dùng sức lực cuối cùng đẩy anh ra, trên tay đã có máu. Anh bắt được tay cô, bóp chặt, khiến cô phải nhíu mày. Cố Thừa Đông cởi áo ngực của cô ra, ánh mắt mông lung ẩm ướt nhìn xuống cô. Cô bất lực nhìn hai tay mình bị trói chặt.
Toàn thân cô không còn chút sức lực, mắt mở trừng trừng nhìn tay anh trượt trên cơ thể mình. Động tác rất chậm, khiến cơ thể co không ngừng rung lên, anh cố ý đưa ngón tay vẽ nhưng đường tròng trên ngực cô, giống như đang thưởng thức một món đồ chơi.
Nước mắt của cô liên tục chảy xuống, chỉ có thể mặc kệ bản thân mình bị làm nhục. Cô giương mắt nhìn anh đưa tay ngón tay vào trong mình, từ tốn chập chạp, thậm chí sau đó còn nhét chính ngón tay dính đầy dịch thể ấy vào miệng cô.
(Chilli: trời ơi ác quá, ta tâm hồn trong sáng mà cho edit đoạn này nè!!!)
Cô toàn thân bất động, phát ra âm thanh nức nở.
Cô hung hăng cắn vào tay anh, anh dùng tay kia bóp miệng của cô, khiến cô không thể làm gì được.
Giống như một cơn ác mộng, mọi thứ khiến cô cảm thấy buồn nôn. Người đàn ông kia lạnh lùng nhìn cô, coi cô như một thằng hề, dùng hành động thực tế cười nhạo sự ngu ngốc của cô, sự nực cười của cô.
Dạ dày không ngừng co thắt, nhưng cô không nôn ra được cái gì.
Hóa ra đều giống như hình dung của bản thân cô, chịu áp bức và xỉ nhục trong tay anh, nhưng lại không thể làm được gì, chỉ có thể giương mắt ra tiếp tục nhìn người đàn ông này làm nhục bản thân. Cô muốn khóc thật lớn. Dường như, thoát khỏi tay anh là chuyện quá đỗi xa vời.
Nhưng cô không phát ra âm thanh nào, cũng không có sức lực làm việc gì, chỉ có thể nhìn xem người đàn ông này đang đối xử với mình thế nào.
Cô muốn được lớn tiếng khóc, nhưng bản thân bất lực.






Cô không muốn anh chết
Edit: Chilli Mai
Chỉnh dịch: Sahara

Dương Cẩm Ngưng cảm thấy mình hình như đã mộng mị một giấc thật dài. Trong mơ cô thấy toàn những cảnh khiến cô chán ghét, cô chưa bao giờ trải qua những việc ấy. Lần thứ hai cô tỉnh lại, đập vào mắt cô là khung cảnh thật lạ lẫm, ngôi nhà xa lạ, hơi thở xa lạ. Cô thử cử động cánh tay, rất đau, đầu cũng rất đau, cơ thể cũng rất đau, nơi nào cũng đều đau nhức.
Chính cô cũng hiểu rõ, toàn bộ những thứ này đều không phải là ảo giác. Cô thật là ngu xuẩn, khăng khăng dùng những cách ngu ngốc đó làm anh tức giận, sau đó người chịu thiệt chính là bản thân mình.
Dương Cẩm Ngưng bị nhốt ở một nơi xa lạ, ngôi nhà không lớn, duy nhất một tầng, chỉ có lầu hai hơi thấp, Bên cạnh ngôi nhà có bãi cỏ rất rộng, trên bãi cỏ có con đường bằng đá khúc khuỷu, nối liền với con đường bê tông bên ngoài. Cô đây hai ngày, chỉ có một giúp việc chăm sóc cô, Cố Thừa Đông cũng không tới nữa.
Đau nhức trên người lúc có lúc không, lúc không quá nghiêm trọng, cô xuống lầu. Cô nhớ đến những chuyện mình đã làm trước kia, không khỏi thấy mình ngu ngốc. Cô đã nghĩ cuộc hôn nhân này theo một cách quá đơn giản. Cũng có thể là do bản thân cô tha thiết muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này, cho nên phàm là chuyện gì có liên quan đến nhà họ Diệp, cũng đề khiến cô mất đi lý trí, rơi vào trong điên cuồng. Diệp gia là vết thương không cách nào lành lại trong lòng cô, một khi nhắc đến, luôn là những kí ức buồn.
Nếu như người kia không phải Diệp Vãn Hi, e rằng cô cũng không làm ra những chuyện đó, mà dùng lý trí để cư xử với cuộc hôn nhân này, suy nghĩ làm sao để lôi kéo chồng của mình trở về. Cô giống như một phần tử cực đoan vậy, lại làm ra những chuyện cực đoan.
Cô nghỉ ngơi hai ngày rồi, tất cả tâm tư tình cảm cũng đã trở về. Đối với bất cứ một người đàn ông nào, biết vợ mình làm ra những chuyện như vậy, chắc hẳn đều không thể hòa nhã cho được. Là do chính cô kỳ vọng quá cao, luôn mong người khác ai cũng là một công dân có phẩm chất đạo đức tốt, mà chưa từng yêu cầu như vậy đối với bản thân mình. Thậm chí cô có chút quá đáng trong cách cư xử của bản thân, nếu người khác làm tổn thương cô, cô sẽ coi chuyện là tổn thương họ là chuyện đương nhiên. Diệp Vãn Hi cũng không sai, nhân phẩm của cô ta cao hơn. Nhưng những chuyện đả kích nhà họ Diệp, cô cũng chưa từng hối hận.
Nhưng cuộc hôn nhân của cô, ngày hôm nay đã đi tới nông nỗi này..
Cỏ xanh khẽ lay trên mặ