Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2482 lượt.

có vài vết đạn.
Dương Cẩm Ngưng lấy tay cầm lấy chỗ ngồi, không dám có bất cứ động tác nào.
Ánh mắt của cô chuyển sang trên người Cố Thừa Đông, anh điều khiển tay láy rất nhanh, hành động hết sức mau lẹ, nhưng mỗi động tác đều có thứ tự. Cô hơi thay đổi tầm mắt, bên ngoài cửa sổ, vết tích một viên đạn ở ngang tầm của cô. Lần đầu tiên, cô gần với cái chết như vậy, toàn thân không khỏi run lên.
Sợ, hoảng sợ, cơ thể của cô dần hồi phục.
Cố Thừa Đông rẽ vào một chỗ, nhanh chóng phanh lại, “Mở cửa xe, trốn đi.”
Dương Cẩm Ngưng liếc mắt nhìn anh, nhưng vô cùng nhanh mở cửa xe, khoảng cách xe và sườn núi rất gần, cô đi trên khoảng không, trực tiếp lăn xuống phía dưới. Nhưng cô biết rõ, cho dù cô không lăn xuống, anh cũng sẽ lùi xe về phía sau đẩy cô đụng xuống dưới.
Dương Cẩm Ngưng từ trên sườn núi cao lăn thật lâu, đầu tối đen, nhưng cô có thể nghe thấy, có rất nhiều rất nhiều tiếng súng. Mà trong lúc lăn không biết đụng vào cái gì, toàn thân đều đau đớn, cô đoán mình không đủ sức di chuyển.
Cô mở mắt, trên tay dĩ nhiên toàn là máu, mấy cái vết thương bị cắt đang sưng lên.
Đi cũng rất đau, khiến cô không dám di chuyển.
Đau như vậy…
Ầm…
Tiếng động thật lớn vang lên, cô ngơ ngác nhìn bốn phía. Chỗ này bốn phía đều là vách đá cao lớn, hoàn toàn không biết tiếng động phát ra từ đâu. Nhưng tiếng động đó…
Cô dùng miệng, tự cắn vào tay, đau nhức như vầy, đây đúng là thực.
(Chilli: tớ cũng hay tự cắn mình xem là thực hay mơ)
Âm thanh này, rất rõ ràng, đúng là âm thanh của tiếng xe nổ.
Một người như cô khi ở trong cái phòng nhỏ kia, cô tưởng rằng, cô chán ghét cuộc hôn nhân này, cô nhất định phải thoát ra. Cô chính là một người như vậy, bản thân một khi muốn làm chuyện gì, nhất định phải tìm mọi cách để đạt được, không quan tâm lý do.
Nếu như đây là sự thật, nếu như anh chết chính là cái giá phải trả, cô thà rằng chấp nhận cuộc hôn nhân này.
Cô đánh giá bản thân quá cao, nhưng tất cả chuyện này cũng không dựa vào ý chí của cô mà quyết định.
Nước mắt ào ào chảy xuống, cô không mong muốn anh chết.
Tuyệt đối không muốn.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Có một chương từng viết: “Cô không muốn chết, cũng không muốn anh chết.” Khoảnh khắc đó, trong lòng tôi thực ra là vì một chương này làm nền. Tấm lòng cô cũng lương thiện, chẳng qua là cô cứ muốn phân định rõ những chuyện tốt – xấu cho nên nhìn qua có chút cực đoan mà thôi.






Đại nạn không chết
Edit: Chilli Mai
Chỉnh dịch: Sahara

Trên đó cũng không quá cao, Dương Cẩm Ngưng lê từng bước về phía trước. Thân thể của cô bị những cành cây mọc ở sườn núi cứa vào, cô không quan tâm rốt cuộc đau ở đâu, chỉ bám víu vào cành cây để lê về phía trước. Trên sườn núi có một ít dây leo, bò lên các tảng đá lớn, cô cầm lấy đám dây leo ấy, chậm rãi leo lên. Cô không biết trôi qua bao lâu, tới khi cô leo được đến vị trí trước khi rơi xuống, mặt trời đã từ tự lặn xuống.
Cô biết, đây là cơ hội tốt nhất của cô, nếu như cô bỏ đi, rời xa thành phố này, cô có thể mai danh ẩn tích mà sinh sống, không cần lo lắng tiếp tục cuộc sống nước sôi lửa bỏng ở Cố gia. Mà Cố gia, tất nhiên cũng sẽ bởi vì cô gặp đại nạn mà đối xử tốt với Dương gia, duy nhất chỉ có một điểm không tốt là cô không thể trở lại Dương gia, có thể sau này còn nhiều cơ hội giải thích với với bọn họ.
Dương Cẩm Ngưng đứng tại chỗ rất lâu, nhìn toàn bộ đống đổ nát này, nhưng cũng không thể nào khóc được.
Cô đứng rất lâu, đột nhiên lông mày khẽ nhíu lại.
Cố Thừa Đông căn bản không phải là người như vậy, anh vốn không có khả năng chạy trốn một mình, Nghĩ như vậy, cô lập tức quan sát những dấu vết xung quanh, có một vết rất dài, nhưng quan sát cẩn thận, sẽ phát hiện vết sâu cạn với trước đó không giống nhau.
Khi cô tìm được những đám cỏ đã bị dè, chứng minh cô đoán đúng, niềm vui tràn ngập trong đầu cô. Cô theo vết những cây cỏ bên sườn núi, tìm được một đường xuống phía dưới.
Lúc Dương Cẩm Ngưng tìm được Cố Thừa Đông, anh đang cố gắng đứng lên, cũng không biết bị thương đến thế nào, cả người căn bản đứng không vững. Nếu như không phải tình huống này, cô nhất định sẽ cười nhạo anh, không ngờ anh cũng có lúc nhếch nhác như vậy. Cô tiến tới, ôm chặt lấy anh. Thật tốt, anh vẫn còn sống.
Cô ôm anh, không hề nhận thấy sự kinh ngạc trong mắt anh, không hề cảm thấy toàn thân anh cứng đờ.
Thật tốt quá, anh còn sống. Cô biết, người như anh sẽ không thể dễ dàng chết như vậy, anh sẽ không để người khác nắm lấy số phận của mình. Anh là Cố Thừa Đông, Cố Thừa Đông rất mạnh mẽ trong lòng cô.
Cô khó khắn lắm mới buông anh ra, sống sót sau tai nạn quả thật là một niềm hạnh phúc.
Bọn họ còn sống, đây chính là điều tốt nhất rồi.
Giờ cô mới phát hiện, trên tay cô, chỗ nào cũng có chất lỏng màu đỏ.
“Anh làm sao vậy?” Nụ cười cứng lại trên bờ môi của cô


XtGem Forum catalog