Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342290
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2290 lượt.
Cố Hoài Động sẽ có tội trong việc cô mất tích. Còn nếu như cô cùng trở về, thì cô chính là nhân chứng lớn nhất.
Phải biết rằng, thời gian ấy, bọn họ là đôi vợ chồng có quan hệ rất tệ, nếu như cô vì anh nói, ông nội nhất định sẽ tin tưởng, huống chi ông rất yêu chiều cô.
Cho dù nhìn từ góc độ nào, Cố Hoài Đông lần này cũng sẽ chết chắc rồi. Cố Thừa Đông cũng không có ý bỏ qua cho anh ta.
Đôi mắt Cố Thừa Đông trầm xuống, hất cằm, “Biết khi nào?”
Anh cũng không phủ nhận chuyện anh đã làm, những chuyện đó và cô không có liên quan nhau. Anh từng nói rằng, cô chính là bất ngờ ngoài ý muốn trong cuộc đời của anh, kế hoạch lập ra, có sai lệch, nhưng không quan trọng. Cũng chứng minh rằng, người con gái đang ở trong lòng anh, thêm vào sự việc lần này, đã làm anh phải tổn hao tâm trí, anh chưa bao giờ làm chuyện có lỗi với cô.
Còn tất cả những việc cô đã làm cũng đủ làm anh thẹn quá hoá giận.
Chính là cô đã giơ tay gỡ cái mặt nạ ngụy trang của anh, hỡn nữa cái mặt nạ đó lại do một cô gái khác tự tay đeo lên mặt anh, anh vốn dĩ muốn đeo nó cả đời.
Anh vẫn nhớ rõ ngày đó, cô ấy bên tai mình nói nhỏ: “Anh là người ưu tú nhất trong lòng em, cho nên mãi mãi phải tiếp tục ưu tú như thế, đừng bao giờ trở thành Cố Thừa Đông của quá khứ, em thích Cố Thừa Đông hiện tại.”
(đã nói rồi mà, “thiên sứ” chỉ mang lại gánh nặng cho con người =.=)
Từng có một người, thắp sáng thế giới của anh, khiến anh sống tốt, khiến anh quên quá khứ. Thế nhưng, người ở bên cạnh anh hiện giờ, lại không phải cô ấy.
Dương cẩm Ngưng dường nhưng không nhận ra sự thay đổi tâm trạng của anh, “Nhắc lại chuyện ngày đầu tiên chúng ta tới đây nhé. Lúc đó em lấy súng của anh, tháo hộp đạn ra, đạn trong súng của anh và viên đạn trong ngực anh, chính là cùng một loại.”
(sặc. Quá là vượt xa sức tưởng tượng của mình =.=)
Ngay từ lúc bắt đầu, cô đã biết, mọi thứ là anh tự biên tự diễn, cô vẫn ngu ngốc lao vào.
Cô không biết kế hoạch của anh đã được sắp đặt sẵn từ bao lâu, cũng không biết bản thân mình là nhân vật nào trong đó, giờ phút này, nhìn vẻ mặt anh, ngoài ngạc nhiên vẫn là ngạc nhiên. Cô muốn biết.
“Em diễn ngày càng giỏi”. Ẩn trong giọng nói là một tia thất vọng, anh còn cho rằng, ít nhất những biểu hiện của cô mấy ngày nay là thật lòng… (huhu thật lòng mà T__T)
Anh chưa bao giờ bị lừa gạt như thế, cô cho anh cảm giác này những hai lần. Một lần gài bẫy anh, lần này lại lừa gạt anh. Lần trước anh không nghĩ cô là người như thế, thế nên có nhiều ngạc nhiên và tức giận, mà lần này, anh không thể giận nữa, chỉ là thất vọng nhiều hơn.
“Ừm, em cũng cho là thế”. Cô diễn đến nỗi cô tưởng mọi thứ đều là thật, bọn họ là một đôi đã xa chốn thành thị, “Vâỵ anh có đoán ra vì sao em lại cùng anh diễn không?”
Cô vẫn cứ cười, hoàn toàn không phù hợp với chủ đề đang nói. Nhìn đơn thuần, không có một toan tính.
Cố Thừa Đông nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, vươn tay bắt lấy cằm cô, gương mặt đến tột cùng đã lừa bao nhiêu người, bao nhiêu người đã trầm mê vì nó. “Em thật sự chỉ đang diễn trò?”
Anh nhìn vào mắt cô, không bỏ qua bất kì dấu hiệu nào.
Cô bỗng nở nụ với anh, một tay lặng lẽ đưa ra sau lưng anh, cầm một khẩu súng chĩa vào đầu anh, “Anh có nghĩ tới không, thật ra em là người của Cố Hoài Đông.”
Độc nhất vô nhị – P1
Chuyển ngữ: Sahara
Cố Thừa Đông nhìn chằm chằm Dương Cẩm Ngưng, không hề tỏ ra sợ hãi, có lẽ chỉ có một phần thất vọng dưới đáy lòng mình mà thôi. Anh vẫn không nghĩ ra cô và Cố Hoài Đông làm sao lại có thể có liên quan được, chỉ im lặng nhìn cô, không nói lời nào.
Dương Cẩm Ngưng cũng nhìn Cố Thừa Đông, ánh mắt vô cùng sáng, nụ cười trên khóe môi vẫn chưa thay đổi.
Một giây, hai giây, ba giây… Cô thầm đếm trong đầu, mãi cho tới giau thứ sáu mươi, tròn một phút đồng hồ, cô mới ghé vào tai anh: “Em muốn anh vĩnh viễn nhớ kỹ tâm trạng của mình trong một phút đồng hồ này, là em mang cho anh, là Dương Cẩm Ngưng độc nhất vô nhị trên thế giới này mang cho anh.”
“Ừm.”
“Không tức giận?”
“Anh cũng đã phối hợp cùng em diễn, không phải sao?”
~~~~~~
Hôm sau, Cố Thừa Đông và Dương Cẩm Ngưng cáo biệt đôi vợ chồng già. Mặc dù rất lưu luyến, nhưng bọn họ cũng chỉ có thể hàn huyên một hồi rồi quay về thành phố. Cụ ông và cụ bà tiễn họ rất xa, dặn dò vợ chồng bọn họ phải yêu thương