Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342487

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2487 lượt.

cho thêm củi vào bếp nữa. Anh bỏ đường trắng và dấm chua vào chảo, lát sau, đường dấm và dầu tạo thành sốt chua ngọt. Anh lại đem cá bỏ vào chảo, đảo qua cho cá thấm đều sốt chua ngọt.
Cách làm này rất đơn giản, nguyên liệu cũng đơn giản, nhưng cô lại không biết gì cả.
Anh lại múc hết ra khỏi nồi, rồi chọn môt miếng cho cô: “Nếm thử nào, nhiều năm rồi anh không vào bếp, nếu không ngon, cũng mong em rộng lượng rộng chút”.
(“nhiều năm rồi anh không vào bếp” đó chị Ngưng nha ^^)
Dương Cẩm Ngưng nhẹ nhàng cắn một miếng, mùi vị tuy rất bình thường, không phải món ngon tuyệt đối, nhưng cô biết so với cô làm chắc chắn ngon hơn. Xương cá vẫn còn nguyên, bên ngoài ngòn ngọt, bên trong thịt giòn đều, không sợ nuốt phải xương, vì xương cũng đã giòn đến mức không còn phân biệt được.
Cô ăn xong một miếng, không thể không thừa nhận, rất có hương vị.
“Cũng được. Coi như là anh không quen tay, không tính toán chi li nữa.”
“Cảm ơn nhé”. Cố Thừa Đông không nhịn được lắc đầu.
Cô muốn mang món cá ra ngoài cho cụ ông và cụ bà nếm thử, nhưng bị anh kéo lại. Cô tò mò: “Gì thế?” Thật hiếm thấy bộ dạng ngập ngừng này của anh.
“Rửa mặt đi”.
“Mặt em có gì bẩn à?” Cô lấy tay lau.
Nhưng không lau được gì, lại làm vết tro càng lan rộng ra.
Cố Thừa Đông lắc đầu, dùng tay nhúng nước, đi đến trước mặt cô, nhìn vào chổ bẩn trên mặt cô, giúp cô lau từng chút một. Cô mở to mắt nhìn anh, nhìn khuôn mặt tuấn tú đối diện.
Chẳng trách mọi người đều nói người đàn ông dịu dàng là nguy hiểm nhất.
Đích thực, cô không thể không thừa nhận, cô cũng rất thích cảm giác ấm áp này, như cả thế giới này chỉ có hai người là cô và anh.
Ông và bà cùng khen món cá của Cố Thừa Đông, nhưng Dương Cẩm Ngưng nghĩ họ chỉ khách sáo mà thôi. Cảnh quan ở đây rất đẹp, Dương Cẩm Ngưng nhất định phải kéo Cố Thừa Đông ra ngoài một chút. Trong tiềm thức, cô có chút cự tuyệt việc trở về Cố gia, muốn ở lại đây trong một thời gian dài. Cô muốn đi câu cá cùng anh, nhưng cô không phải người kiên trì, đợi lâu, cá vẫn không cắn câu, liền nhìn vào chỗ của Cố Thừa Đông.
Anh không nói câu nào, chỉ nhìn cần câu, khác hẳn với cô, không kiên nhẫn.
Bởi sự quấy rối của Dương Cẩm Ngưng cho nên thu hoạch của bọn họ thật chẳng đáng kể.
Khi trở về, cô có chút thương cảm.
“Anh có nhớ ông nội không?” Cô chủ động nói vào trọng tâm, bệnh tình của ông không biết như thế nào rồi.
Cố Thừa Đông đi phía trước, không biết đang suy nghĩ gì, không để ý tới cô.
Cô đứng tại chỗ, không đi nữa.
Ngồi chồm hổm trên mặt đất, cảm thấy tủi thân. Nhìn bóng lưng người đó, áp lực cô kìm chế trong lòng lên men. Nếu cô đi, cô lại luyến tiếc thời gian hai người ở bên nhau, không muốn để lỡ người đàn ông này. Nhưng cô không đi, anh lại kì lạ như thế, cô rất khó chịu, giống như bản thân tự tìm phiền toái.
Cô nguyện cùng anh ở đây, không lo về bên ngoài thế nào. Giống như đôi vợ chồng già kia, họ không có gì, nhưng họ hạnh phúc.
Cứ nghĩ như vậy, cô tự khuyên nhủ bản thân mình. Cùng lắm cứ như thế này hai ngày thôi, cô sẽ chịu không nổi, cuộc sống quá đơn giản không phải cuộc sống cô hướng đến. Cô sẽ ghét bỏ cuộc sống buồn chán như thế, lại cảm thấy người đàn ông để người phụ nữ của mình sống như thế thì quả là người vô dụng, cuộc sống không có ý nghĩa. Nào là bầu không khí mới mẻ, một thời gian tất cả đều biến thành cát bụi hoa cỏ trên đất.
Bọn họ biết, hơn nữa hiểu rất rõ.
Nhưng cuộc sống hai ngày qua, khát khao, từ tận đáy lòng đó là cảm xúc chân thật nhất, ngay cả khi cô biết tới rốt cuộc mình cũng chỉ là một người bình thường mang cái bình thường của thế tục.
Trong lòng cô suy nghĩ rất nhiều thứ, lại không biết nên lựa chọn như thế nào.
Cô cứ ngồi xổm như thế hoàn toàn không hay biết Cố Thừa Đông đã xoay người tìm cô.
“Dương Cẩm Ngưng”. Tiếng nói của Cố Thừa Đông bình tĩnh.
Cô ngẩng đầu, nhìn về phía anh.
Anh day trán, “phía trước có một con rắn”.
Cô nhìn phía trước, sợ đến nhảy dựng lên, cũng không nhịn được mà bật khóc, nước mắt cứ rơi xuống, không biết là rắn doạ sợ hay bởi do những nguyên nhân không rõ trong lòng cô.
Anh thoáng sửng sốt, thật không ngờ cô sẽ phản ứng thế này, đành phải tiến lên phía trước, “Không sao rồi, nó bị em doạ chạy mất rồi”. Nó theo bản năng đã chạy mất.
Dương Cẩm Ngưng ngay cả mắt cũng không mở, không biết sợ cái gì, chỉ khóc liên tục thôi. Lần đầu tiên Cố Thừa Đông t