Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 134454
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/454 lượt.
ất gay gắt.
“Ai, còn ai nữa thế?” Cô quay ngoắt thái độ hỏi vặn lại.
“Ai cái gì cơ?” Kỉ Đình nhất thời không hiểu ra.
Chỉ An nhếch mép lên, “Anh nói rất nhiều người yêu em, rất nhiều là những ai, ai yêu em? Anh nói xem!”.
Kỉ Đình cúi mặt xuống, cậu có thể cảm thấy hơi thở của cô bé, trong lòng rối loạn, một câu trả lời chỉ chực thốt ra khỏi miệng cậu, lòng bàn tay cậu đang giấu sau lưng cứ dấp dính, cậu hơi động cựa, mới biết là mình đã nắm chặt tay đến thế.
Cậu lùi lại đằng sau một bước, “Ít nhất có Chỉ Di yêu em”.
Chỉ An lại nheo nheo mắt, chăm chú dò xét Kỉ Đình.
Cậu nghiêng đầu đi.
“Người khác yêu em là một chuyện, bản thân em là con gái, càng cần phải biết yêu chính bản thân mình, có rất nhiều việc em có thể để dành về sau hẵng làm, ví dụ như với Trần Lang chẳng hạn, cậu ta chẳng phải là không tốt, thế nhưng tuổi em còn nhỏ quá”.
“Vớ vẩn!” Cô bé lại dấn lên một bước.
“Có thể em không thèm để ý đến việc bị chú Cố biết chuyện, thế nhưng giả như bọn họ biết thật, em cũng chẳng thoải mái hơn bây giờ được đâu.” Kỉ Đình vờ như không biết đến cái áp sát của cô bé.
“Anh định mách với họ cái gì?”
“Kể với chú dì hết sự thực mà anh nhìn thấy, anh không thêm mắm dặm muối gì hết.”
“Thật không?” Giọng Chỉ An vút cao kỳ quái, sau đó Kỉ Đình cảm thấy bàn tay giấu sau lưng mình đã bị nắm chặt lấy, đáp xuống một nơi thật mềm mại, phập phồng ấm áp.
Động tác của cô bé nhanh quá, bàn tay của cậu thậm chí còn đang giữ nguyên tư thế vo nắm đấm, thế nhưng vẫn cảm thấy nhịp tim của cô bé, hoặc giả tiếng tim đập điên cuồng như muốn giãy tung khỏi cơ thể ấy bắt nguồn từ chính cậu chăng? Thình thịch, thình thịch… Cơ hồ ở giữa đất trời chỉ còn lại nhịp đập này thôi, thứ chấn động ấy mãnh liệt quá đỗi, đến mức về sau khi hồi tưởng lại khoảnh khắc chớp nhoáng này, cậu cũng chỉ nhớ được giữa màn trống rỗng, nhịp tim đập rổn rảng như xé tai, và cả thứ mồ hôi dấp dính khắp lòng bàn tay nữa.
“Đừng có nhúng mũi vào việc của em, nếu không em cũng sẽ mách bác Kỉ cái sự thực này cho mà xem, hệt như anh, em cũng không thêm mắm dặm muối gì hết.”
Kỉ Đình đương nhiên không hề hé lộ cho bất cứ ai về “sự thực tai nghe mắt thấy” ấy, Chỉ An đã biến buổi chiều tà hôm ấy thành bí mật của riêng mình cậu, một thứ bí mật mà chính bản thân cậu cũng chẳng dám lật lại, chỉ có lúc nửa đêm mộng mị, bàn tay của cậu xòe ra chới với, rồi lại nắm chặt giữa hư vô, hoang mang cực độ, cậu sợ rằng đến một ngày nào đó, ngay cả chút hơi ấm trong khoảnh khắc ấy cậu cũng để vuột mất mà thôi.
Chính trong tâm trạng hoang mang ấy, Kỉ Đình kết thúc quãng đời trung học, cậu lấy gương mặt điềm tĩnh vô cùng mà bước vào trường thi đại học, thầy giáo nói rằng tâm lý của cậu ổn định, chẳng ai hay biết dưới cái vỏ bọc điềm tĩnh này, lòng dạ cậu rối bời. Cậu giống hệt như một cỗ máy thi cử, những đề bài cùng công thức trong đầu cứ thế ghép lại với nhau, hệt như bản năng vậy, sau đó tuôn ra ào ạt dưới ngòi bút. Lúc đã hoàn thành xong bài thi, cậu im lặng ngồi nguyên tại chỗ, mặt nhìn chăm chăm vào giấy thi, thế nhưng bên tai chỉ có nhịp tim đập rộn ràng ngày hôm ấy, cô bé áp sát vào cậu, bướng bỉnh hỏi dồn: Ai yêu em, có ai yêu em đây?…
Sau khi kết quả thi được công bố, tuy điểm của cậu không cao như bố mẹ mong đợi, thế nhưng cũng không đến nỗi tồi, Kỉ Đình chọn Đại học G làm nguyện vọng thứ nhất của mình, thế nhưng lại không điền tên khoa Vật lý.
Chủ nhiệm ban tuyển sinh đích thân đến gặp Kỉ Bồi Văn, hỏi xem ông có muốn tìm cách sửa lại nguyện vọng của Kỉ Đình không, Kỉ Bồi Văn lưỡng lự hồi lâu, rồi quyết một câu, “Thôi dẹp đi, để mặc thằng bé”. Sau đó, mấy đêm liền, ông trằn trọc khó ngủ, nằm trên giường cứ thở vắn than dài, đến cả bà vợ – Từ Thục Vân – cũng chợp mắt không xong. Ông không hiểu nổi, con trai ông rõ ràng có thiên bẩm kế thừa chuyên ngành Vật lý, từ nhỏ đến lớn, nó học môn này rất tốt, trước nay chưa từng nghe nó hở ra là không thích môn này, thế mà điểm thi Vật lý của nó vừa rồi chỉ vừa vặn qua điểm chuẩn, nguyện vọng của nó bay bổng khắp chốn, chỉ riêng có khoa Vật lý thì lại không điền vào.
Thực ra trước khi người của ban tuyển sinh tìm đến, ông đã nói chuyện thẳng thắn với Kỉ Đình, ông hỏi cậu quý tử, có phải trong lòng đã có chủ ý nào đó rồi không, nếu có thì cứ nói thật cho bố mẹ biết, chứ không nên lấy tiền đồ sự nghiệp của mình ra làm trò đùa. Kỉ Đình chỉ đáp rằng, cậu chẳng hề có dự tính nào cả. Kỉ Bồi Văn lại hỏi, nếu như ông muốn cậu học Vật lý thì sao. Cậu bèn trả lời, nếu như nguyện vọng của cậu đã bị sửa đổi rồi, thế thì cũng chẳng sao hết, chẳng qua chỉ là học lại thôi, năm sau cậu lại điền như cũ.
Kỉ Đình chính là người như vậy, cậu sẽ không đôi co với người khác, đặc biệt là với các bậc bề trên, nhưng nếu người ta cứ khăng khăng theo ý riêng, cậu chỉ đành từ chối nghe theo. Tính cách của cậu “ngoài nhu trong cương”, tuy bình thường không tỏ ra bướng bỉnh cố chấp, nhưng đến lúc kiên quyết thì người ta cũng chẳng biết làm thế nào.
“Học y? Hồi trước chẳng phải nó đã từng nói là ghét nhất