Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134462

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/462 lượt.

trường, trước sau đều theo nhau gục ngã trước những đợt bắn phá bằng “đạn bọc đường” của cậu ta. Có điều, kinh nghiệm tình ái của cậu ta tuy nhiều, nhưng chẳng có gì sâu sắc, theo lời cậu ta thì, tình yêu bắt đầu từ tâm hồn, kết thúc ở xác thịt. Thế nhưng, cậu ta lại hết lòng tận hưởng cái thứ cuộc sống như vậy.
Kỉ Đình được coi là người bạn tương đối thân thiết trong tất thảy bạn bè của Lưu Lý Lâm, thế nhưng Lưu Lý Lâm lại cho rằng, quãng đời học hành vất vả như thầy tu khổ hạnh của Kỉ Đình chính là tình cảnh của một kẻ không bình thường. Mấy lần sau khi sang trường Y tìm cậu về, Lưu Lý Lâm cứ kêu than không ngớt là nhìn thấy các nữ sinh viên trường Y, suýt tưởng nhầm là loài khủng long quay lại thống trị loài người, giờ mới hiểu tại sao Kỉ Đình lại mải miết học hành đến nguội lạnh cả lòng như thế. Vậy nên cậu ta thường xuyên lôi kéo Kỉ Đình đi “trải nghiệm cuộc sống đại học theo cách bình thường”, chẳng qua là hẹn hò đi chơi với một vài cô bạn xinh xẻo mà thôi.
Chỉ An theo Tạ Tư Niên học được một năm, trình độ nâng cao rõ rệt, Tạ Tư Niên sủng ái cô học trò vô cùng, không những dạy dỗ hết lòng, mà trước sau đều nói rằng mấy hướng dẫn sinh anh ta đang hướng dẫn bây giờ đều khhông lanh lợi bằng Chỉ An,lại còn xưng tụng Chỉ An là nàng thơ của anh ta.
Ai nấy đều cho rằng, với nỗi niềm say mê đắm đuối mà Chỉ An dành cho hội họa , cô bé ắt hẳn sẽ lựa chọn nghành Mỹ thuật, chẳng ngờ cô bé không có ý định ấy , mà chỉ tham gia thi tốt nghiệp bình thường. Chỉ Di có lần hỏi Chỉ An, nếu cô thích vẽ như thế sao lại không coi đó là nghề nghiệp tương lai của mình, Chỉ An nửa đùa nửa thật trả lời, hầu hết các danh họa đều chết đi rồi, tác phẩm mới bán chạy được, cô không thể chịu nổi nỗi buồn chán lúc còn đang sống sờ sờ như thế.
Chạng vạng tối một ngày đầu tháng bảy, Kỉ Đình từ nhà Lưu Lý Lâm quay lại trường, bỗng nhớ ra lúc trước có nhận lời Chỉ Di, thi tốt nghiệp xong sẽ chỉ dẫn cho cô bé một chút về phương hướng điền nguyện vọng, vậy nên trước khi về nhà, cậu rẽ qua nhà họ Cố.
Bình thường thì giờ này Chỉ Di với bố mẹ vẫn ở nhà, thế nhưng Kỉ Đình gõ cửa hồi lâu, vẫn không thấy ai trả lời, đang rầu rĩ chuẩn bị quay về, bỗng nghe thấy tiếng động sau cửa. Cửa vừa mở ra, Chỉ An người ngợm lấm lem màu vẽ đứng ngay đó.
Cô bé tựa người vào cửa, hơi nghiêng người chăm chú nhìn Kỉ Đình.
“ Chỉ An?”, Kỉ Đình hơi chút bất ngờ, “À, anh tìm Chỉ Di, chị em có nhà không?”
“Chị ấy ra ngoài rồi”, Chỉ An đáp.
“Thế…”
Cô ngắt lời cậu, “ Anh hỏi bố mẹ em chứ gì, họ cũng đi ra ngoài với Chỉ Di rồi, vừa mới đi, không biết bao giờ mới về, anh không cần phải đợi đâu”.
“Ơ ra là thế”. Kỉ Đình gật đầu, phát hiện ra Chỉ An đang nhìn cậu với ánh mắt “còn cái gì thì nói ra cho mau đi”, cậu bất giác hơi ngại ngùng.
Cậu vốn định nói với cô, ”Thôi được rồi, mai anh lại sang vậy”, thế nhưng khi nói ra miệng thì lại thành “Em vẽ đấy à, nếu không phiền thì cho anh xem một chút được không?” .
Tay Chỉ An đang tựa ở cửa buông thõng xuống, nhếch nhếch khóe miệng, “Đương nhiên là phiền rồi”. Nhìn thấy vẻ khổ sở rõ mồn một của cậu đúng như ý nguyện, cô mới bật cười thành tiếng, “Vào đi nhưng chẳng có gì hay mà xem đâu”.
Kỉ Đình theo Chỉ An vào thư phòng, trên giá vẽ là một bức tranh sơn dầu sắp hoàn thành, Chỉ An không ríu ran gì với cậu nữa, chỉ chăm chú vào nhuận sắc cho bức vẽ, Kỉ Đình ở ngay bên cạnh cô, im lìm ngắm nghía hồi lâu, sắc điệu trên bức họa ngả màu ảm đạm, mặt biển rộng mênh mông và một cánh chim lớn đang chao liệng lưng chừng tầng không, nước biển lặng yên không dậy sóng thế nhưng giữa không trung mây đen kĩu kịt, cơ hồ mang thứ cảm giác bức bối như thể một cơn bão sắp sửa ập xuống .
“Có phải chim hải âu không?” – Cậu hỏi.
Chỉ An ngoảnh đầu lại, liếc nhìn cậu lắc lắc đầu.
“Ngoài hải âu ra, có loài chim nào lại bay liệng trên mặt biển lúc giông tố sắp tràn tới thế này?” Cậu vẫn tiếp tục vặn hỏi.
Bàn tay của Chỉ An vẫn không dừng lại, “Anh đã nghe về một loài chim biết bay không biết đậu xuống đất bao giờ chưa?”
“À, có phải là loài chim mà Trương Quốc Vinh nói đến trong phim A Phi chính truyện không , có một loài chim không chân, cứ dang cánh bay lên là bay mải miết, tận đến lúc chết mới chạm xuống mặt đất, đúng không?” Cậu hỏi.
Động tác của Chỉ An ngưng lại một lát, “Cũng từa tựa như vậy, đây là loài chim bay đêm, chỉ sống trên biển, bắt cá kiếm ăn. Nó to hơn hải âu rất nhiều, bay cao hơn, cũng hung hãn hơn, bình thường chỉ xuất hiện vào đêm tối hay trước lúc mưa giông gió giật, tiếng kêu thảm thiết thê lương, nếu nó xuất hiện vào buổi hoàng hôn, có nghĩa là sắp có bão lớn, thế nên ngư dân miền duyên hải đều coi nó là điềm không may, thực ra, nó chọn thời điểm đó để lộ diện, chẳng qua chỉ để tóm được mấy con cá ngơ ngác kinh động cho dễ hơn thôi”.
Kỉ Đình thắc mắc, ”Loài chim này không có chân thật sao, cứ dừng lại là nó chết à?”.
“Chim bay đêm thực ra cũng có chân, có điều phần lớn đều bay lượn trên không trung, thế nên hai chân về cơ bản đã bị thoái hóa dần, nếu chúng đậu xuống