Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 134525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/525 lượt.
mấy công việc dính dáng đến máu me này còn gì? Em đã lúc nào nghe thấy nó nhắc đến việc về sau muốn học y chưa?” Kỉ Bồi Văn hỏi vợ.
“Trước nay chưa nghe bao giờ.” Từ Thục Vân lắc đầu. “Ai chà, cũng may mà trường Y trong đại học mình tuy không đọ được với khoa của anh, thế nhưng cũng không tệ, đừng có ép con quá anh ạ”.
Cơ sự đã đến nước này, ngoài ngậm đắng nuốt cay mà đồng ý ra, Kỉ Bồi Văn cũng chẳng còn lựa chọn nào hay hơn nữa, và như thế, Kỉ Đình đã trở thành lính mới của trường Y thuộc Đại học G, từ cấp ba lên đến đại học, cái khác biệt đối với cậu chỉ là chuyển từ khu trường chuyên sang hai dãy lầu nho nhỏ ở khu Đông của trường mà thôi.
Trong thời gian này, Chỉ An và Chỉ Di cũng đã tốt nghiệp trung học, kết quả thi cấp hai của Chỉ An rất tốt, cô bé đã trúng tuyển vào trường Ngũ Trung, hệt như con ngựa hoang thoát khỏi dây cương. Thành tích của Chỉ Di lại không được tốt lắm, vẫn còn kém mức xét tuyển vào trường chuyên cấp ba tới hơn chục điểm, có điều vì cô bé là con em giáo viên trong trường, thế nên chuyện vào cấp ba cũng không gặp khó khăn gì mấy.
Trước khi khai giảng đại học, Kỉ Đình có gặp Trần Lang một lần, khi ấy cậu nghe nói Trần Lang cũng đã trúng tuyển vào một trường trọng điểm ở khu Đông, đúng là oan gia lại đụng đầu ngõ hẹp, hai người cũng chào hỏi qua loa mấy câu.
“Chúc mừng cậu thi đỗ vào trường tốt”, Kỉ Đình nói với cậu ta.
Trần Lang cười cười, vẻ không bận tâm cho lắm, “Chắc là tôi cũng nên chúc mừng cậu nhỉ, thi đỗ điểm cao vào Đại học G, cũng không tồi chút nào”.
Kỉ Đình làm như không nghe thấy gì, lúc Trần Lang bước ngang qua người, cậu mới lên tiếng hỏi, “Cậu ra đấy học, Chỉ An nói thế nào?”. Cậu biết, quan hệ giữa Chỉ An với Trần Lang bấy lâu nay vẫn khá thân thiết, hai người thường vác bộ đồ vẽ sánh bước bên nhau. Cô nói cô cần người yêu cô, thì đương nhiên cô cũng hy vọng Trần Lang sẽ ở bên cạnh cô.
“Chỉ An?” Trần Lang lộ ra nụ cười đượm vẻ trêu chọc đặc trưng. “Tôi tưởng là cậu còn rõ hơn tôi chứ, con bé đương nhiên sẽ không nói năng gì, bởi vì nó chẳng cần ai hết.”
Lúc Kỉ Đình còn đang đờ ra, cậu ta bồi thêm một câu, “Có lẽ là cậu cũng chẳng đặc biệt gì hơn đâu, ông anh Kỉ Đình ạ”.
Trần Lang đã đi rất lâu rồi, Kỉ Đình vẫn còn đứng ngơ ngẩn, cậu nhớ lại những trò nghịch phá hồi nhỏ của Chỉ An. Cô bé luôn thích giành giật những món đồ chơi yêu thích của người khác, rồi quên bẵng đi chẳng còn mảy may nhớ đến. Có lẽ khi lớn lên cô bé cũng chỉ đổi sang loại đồ chơi khác mà thôi, cách chơi thì chẳng khác gì. Cậu thì có gì đặc biệt hơn đây, cô bé chỉ ưa thích những trò tai quái, trong khi cậu thậm chí còn chẳng phải là một đối tượng vui đùa hoàn hảo, vậy nên với cậu, cô bé chẳng tỏ ra lạnh nhạt cũng không nồng nhiệt, đến cả việc cô bé đăng ký vào Ngũ Trung, cậu cũng là người cuối cùng được biết. Cậu tự đánh giá mình là một người vô cùng bình thường, thế giới của cậu nhạt nhẽo cô quạnh, mãi mãi chẳng thể so được với cái thế giới rực rỡ sắc màu của cô bé, cho dù là vậy, cậu cũng không cam lòng làm một món đồ chơi.
Trần Lang ra đi, thế giới của Chỉ An dường như cũng xóa bỏ luôn sự tồn tại của con người này, bên cạnh cô bé thiếu gì người bù lấp vào chỗ trống ấy. Tuy Trần Lang đi rồi, nhưng sở thích mà cô bé có được từ cậu ta vẫn tiếp tục kéo dài, bôi bôi xóa xóa thỏa thuê đã trở thành công việc mà cô bé say mê nhất. Đổ bao nhiêu thời gian vào việc vẽ vời, cô bé cũng ít quậy phá hơn, đối với bố mẹ cô, đây quả là chuyện mong bấy lâu chẳng được, bác Kỉ Bồi Văn vốn xưa nay cưng nựng cô bé càng chiều chuộng, tặng ngay cho cô một hộp đủ loại dụng cụ vẽ vời. Cô bé vừa vào cấp ba đã nội trú trong trường, cuối tuần mới về nhà, có khi cuối tuần cũng chưa chắc đã về, mà nếu về thì nhất định sẽ vác theo cả đám đồ nghề ấy, thế nên Kỉ Bồi Văn bèn bàn bạc với ông bạn, cứ để cô bé tung tẩy vẽ vời thế này thì không ổn, hiếm khi cô bé đam mê cái gì đến thế, chi bằng đàng hoàng mời hẳn một vị giảng viên ở Học viện Mỹ thuật về kèm cặp cho cô bé. Cố Duy Trinh và Uông Phàm suy tính một hồi, cuối cùng cũng đồng ý. Họ nhờ người tìm một vị giảng viên có tuổi đang giảng dạy Mỹ thuật hiện đại trong khoa Nghệ thuật, cứ cuối tuần lại đến dạy kèm cho Chỉ An một buổi. Lần này Chỉ An không cự nự gì, tuần nào cũng ngoan ngoãn mò về, cô bé rất hiếm khi chuyên chú vào một việc lâu đến vậy, đến bố mẹ cô cuối cùng cũng chịu tin rằng cô thực sự ham thích hội họa.
Đợt phụ đạo này kéo dài được gần một tháng, cuối cùng vị giảng viên già cả ấy đành bất lực tìm gặp Cố Duy Trinh, vừa mở miệng đã thốt lên một cậu, “Ông Cố ạ, xem chừng cái việc dạy kèm này không cần tiếp tục nữa đâu, có khi ông phải vời đến bậc thầy khác cho tiểu thư nhà ta thôi”. Cố Duy Trinh tuy đã có sự chuẩn bị về tâm lý, thế nhưng vẫn vô cùng kinh ngạc, vội vàng hỏi ngay duyên cớ, hóa ra vị giáo sư già này trung thành theo lối dạy từ lý luận, mục đích là xây dựng căn bản vững vàng cho cô bé, chí ít thì cũng bồi dưỡng cái ý thức thẩm mỹ có uốn nắn nhất định, ai ngờ qua lại vài lần, Chỉ An đã tỏ ra vô cùng chán ngán với mớ lý