Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342711
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2711 lượt.
ản nhiên nói: "Đưa tay đây."
Ta nhíu mày nhìn hắn, không phải chứ? Hắn thật sự muốn phạt ta sao? Liền bĩu môi, đưa tay ra. Hắn cũng đưa tay lên, trong khi ta chờ hắn đánh xuống, hắn lại cầm lấy tay ta, dẫn ta tới phía sau đại thụ. (mờ ám)
Hắn bình thản dựa vào thân cây hỏi: "Nàng hiện tại không sợ ta sao?".
Ta nói: "Ta khi nào nói là sợ chàng chứ?" .
Hắn chợt nắm chặt, tay ta có chút đau, vội đáp: "Trước kia có một chút sợ.".
Hắn hừ nói: "Một chút?".
Ta cười lấy tay làm điệu bộ nói: "Thêm chút nữa." .
Hắn nói: "Xem ra phải để nàng sợ ta nhiều hơn chút nữa mới tốt."
Ta liếc hắn, cúi đầu chờ hắn làm như thế nào để cho ta sợ. Qua một lát, hắn bỗng nhiên buông tay, cất bước bỏ đi. Ta sửng sốt một lát, trong lòng hoảng hốt, vội đuổi theo, hỏi: "Chàng thực sự giận ta sao?". Hắn mím chặt môi, mắt nhìn phía trước, tiếp tục bước. Ta vội la lên: "Chàng không để ý tới ta nữa sao?". Hắn như cũ không nhìn đến ta.
Ta quýnh lên, cũng không để ý cả hai đang ở trên đường, túm lấy ống tay áo của hắn, đứng ngăn phía trước hắn nói: "Sau này ta sẽ không trêu chọc chàng nữa."
Hắn ngừng cước bộ, bất đắc dĩ nói: "Ta không có tức giận.". Sắc mặt hắn làm tâm tình ta buông lỏng, buông ống tay áo hắn ra, tránh qua một bên.
Hắn tiếp tục bước, ta ở một bên bước nhanh theo, hỏi: "Vậy làm sao mới vừa rồi chàng một câu cũng không nói?".
Hắn cau mày, nói: "Ta rất khát."
Ta biết là ta không nên cười, nhưng đi theo hắn một hồi, thật sự nhịn không được, cúi đầu "hự, hự" cố đè tiếng cười muốn phát ra. Hắn liếc ta một cái, ta liền cắn môi nhịn xuống, nhưng không bao lâu lại bật cười lên. Hắn không thèm để ý nữa, chỉ cố bước nhanh hơn.
Thấy phía trước có một thái giám, ta vội kêu lại, cười dặn dò: "Nhanh chóng đem một chén trà đến đây, chạy nhanh lên một chút!". Thái giám vội chạy đi. Ta hướng Tứ a ca hành lễ cáo lui, cười nói: "Vương gia chờ trà nhé! Hẳn là sẽ rất nhanh thôi.". Hắn nhíu mày phất tay, ta cười xoay người đi.
Về đến phòng cũng đã muộn, nằm ở trên giường suy nghĩ một hồi, cười một hồi. Đến lúc cười mệt, người cũng nặng nề trôi vào giấc ngủ. Sáng hôm sau rời giường, Ngọc Đàn cười nhìn ta nói: "Đã lâu không thấy tỷ tỷ tâm tình tốt như vậy, ngay cả trong ánh mắt cũng nhìn ra ý cười.". Ta hỏi: "Có sao?". Ngọc Đàn gật đầu.
Ta mở hộp trang điểm lên soi, thật sự là chân mày khóe mắt đều mang ý cười. Lần trước ta cười như này là khi nào vậy ? Lâu tới mức chính ta cũng không nhớ ra nữa.
Mùa hè nóng nực đã sớm qua từ lâu, tính khí thái tử gia không vì thời tiết nóng đã dịu bớt mà hoà hoãn, trái lại càng lúc càng nóng nảy. Ta nghĩ đến kiếp sống giam cầm cho đến chết của hắn, dấy lên rất nhiều mủi lòng thương cảm, nhưng ngược lại nghĩ hắn nếu không bị cầm tù, chỉ sợ ta sẽ phải gả cho hắn, để ta lựa chọn giữa việc gả cho hắn và hắn bị cầm tù, ta sẽ không chần chừ mà lựa chọn phương án hai, lại cảm thấy sự mủi lòng thương cảm của bản thân rất là giả dối. Chung quy người bao giờ cũng chính mình an ổn sau đó mới có thể nhớ tới thương cảm.
Khang Hi cùng các vị nương nương, a ka, phúc tấn, cách cách đều tụ họp tại điện Thái Hòa vui mừng ngày hội Trung thu. Đang trong phiên làm việc các thái giám cung nữ ai ai cũng đều bận rộn, không phải lúc làm việc cũng đã tụ họp một chỗ uống rượu chung vui cùng nhau trong ngày hội tốt lành này.
Ta cầm theo một hộp thức ăn, vốn định quay về phòng, bỗng nhiên đến lúc lại thay đổi chủ ý, nghĩ hiện tại hậu hoa viên khẳng định không bóng người, vừa đúng dịp hoa quế đang khai nở, không bằng đơn giản đến đó ngắm trăng, thưởng hoa quế, uống rượu, không phải so với một mình trong phòng tốt hơn nhiều sao?
Đúng là thanh thanh tĩnh tĩnh, màn đêm man mát như nước, quế hoa hương thơm ngan ngát dật dìu lan tỏa, không khỏi bước chân cũng chậm lại, hít thở thật sâu hương khí,đang ngẩng đầu nhìn trăng, thanh âm tiếng sáo đâu đó dìu dặt vút lên, khiến ta giật mình tim nhảy loạn.
Có phần ngạc nhiên, người nào có thể ở nơi này thổi sáo?Không vội đi tìm, tiện tay đặt hộp thức ăn trên mặt đất, dựa vào cây đại thụ, ngước nửa đầu ngắm nhìn ánh trăng tròn,lặng yên phẩm một khúc " Mai Hoa Tam Lộng"
Trong lòng đau thương, vẫn mạnh mẽ cười nói: "Nên say bí tỷ một lần, từ lần trước bị ngươi chuốc cho say khướt, đến giờ vẫn chưa có dịp hưởng qua dư vị say nồng."
Thập Tam nhíu nhíu mày, một mặt cùng ta chạm bầu rượu, một mặt nói: "Lần trước rành rành là ngươi cầm túi rượu trút một hơi, làm bộ hận không thể say ngay lập tức, sao lại thành ta chuốc rượu khiến ngươi say chứ?"
"Ngươi không bắt cóc ta ra ngoài, ta có khả năng một hơi mà trút rượu sao?" Ta trừng mắt nhìn hắn hỏi.Ngươi còn dám một lần nữa nói không phải lỗi của ngươi đi, ngươi thử tỏ ra bộ dạng đó xem.
Hắn ha ha cười: "Được!Được! Cho dù lần trước là ta chuốc ngươi say, nhưng mà hôm nay ngươi hãy nhớ lấy, rượu là do ngươi đem theo, người cũng là tự dẫn xác tới. Sau này không được thêu dệt là ta chuốc ngươi say đó nha."
Hai người vừa cười nói,