Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2690 lượt.
ọi sự vụ lớn bé trong triều đều tránh ra một bên, ứng xử ngày càng trầm lặng khép chặt, thực sự là làm nổi lên thanh tâm quả dục [tâm trong sạch ít ham muốn'>, sinh hoạt điềm đạm không màng phú quý, tự xưng "Phá trần cư sĩ"[cư sĩ xóa tan bụi trần'>, ở trong phủ cả ngày cùng tăng nạp đạo sĩ đàm kinh luận huyền.Mỗi ngày tiến cung chẳng qua chỉ là thỉnh an hỏi thăm sức khỏe Khang Hi, rất ít nghị luận chuyện triều sự.
Ngẫu nhiên có đôi lúc chạm mặt, hắn sắc mặt thanh đạm tĩnh lặng, ta cũng tươi cười thỉnh an, không hề nói nhiều, dường như giữa chúng ta trong lúc ấy chưa bao giờ từng xảy ra chuyện gì, hắn vẫn luôn là Ung Thân Vương lạnh lùng kia. Chỉ có trong lòng nhoi nhói đau càng không ngừng nhắc nhở ta, không được, không được. Ta nén chặt đau đớn, cảnh cáo chính mình, đúng vậy, đúng vậy, tất cả đều chưa bao giờ xảy ra.
Một ngày hắn vội tới thỉnh an Khang Hi, khi ta đi vào dâng trà, hắn đứng bên cạnh Khang Hi đang mở ra một bức tranh, ta đặt trà xuống, đang muốn rút lui, Khang Hi cười nói: "Nhược Hi ngươi cũng qua đây xem đi." Ta vội vàng nghe theo, đi đến bên cạnh Khang Hi mà nhìn.
Khang Hi cười hỏi: "Nhìn ra cái gì có trong đây không?" Ta che đậy chua xót trong lòng, cười nói: "Người đang kéo trâu cày ruộng có phải là Tứ vương gia không? Đứng một bên bờ ruộng chính là Tứ phúc tấn ư?" Khang Hi cười nói: "Còn có gì nữa?" Trong lòng ta đã hiểu được, nhưng trong miệng lại cười nói: "Cái khác nhất thời nô tỳ chưa nhìn ra, chỉ cảm thấy bức vẽ thật là đẹp, chỉ có điều khó nhất chính là đoán ra ngụ ý trong đó."
Khang Hi nghiêng đầu lệnh cho Lý Đức Toàn: "Đem bản in khắc Nam Tống lâu trù "Canh chức đồ"chế ra từ hai năm trước đến đây." Lý Đức Toàn vội vàng đi ra ngoài truyền lệnh. Không mất nhiều thời gian, thái giám tay cầm bức tranh tiến vào. Lý Đức Toàn nhận lấy, chậm rãi mở ra trên bàn hai tấm tranh một khuôn một dạng, chỉ ngoại trừ khuôn mặt nhân vật.
Ta vỗ trán, cười nói: "Nô tỳ đáng đánh lắm! Ngày ngày đi theo bên cạnh vạn tuế gia, nhưng lại không để tâm đến thế, ngay cả bức tranh vạn tuế gia yêu thích cũng không nhớ ra." Khang Hi tỏ ý khen ngợi mà liếc nhìn Tứ a ka, mỉm cười không lên tiếng.
Khang Hi cúi đầu tinh tế đánh giá hai bức tranh, Tứ a ca thoáng liếc nhìn ta, ta chỉ biết yếu ớt cười lẳng lặng đứng một bên. Khang Hi tỉ mỉ đọc mấy câu thơ Tứ a ca đề dưới bức tranh, gật đầu nói : "dân dĩ thực vi thiên, thực lấy nông vi tiên" (dân coi cái ăn là quan trọng hàng đầu,cái ăn lại lấy gieo trồng làm đầu), trẫm hằng năm vào mùa xuân đều lập đàn tế thần nông trước chư thần, còn tự mình gieo hạt, cày cấy, lại thường hướng các triều thần răn dạy, hi vọng người làm quan bọn họ biết coi trọng canh nông. Nền tàng của một quốc gia là đây!"
Tứ A Ca khom người trả lời: "Nhi thần noi theo hoàng a mã, khai hoang vài miếng đất trong Viên Minh Viên, tự mình nếm trải niềm vui cùng nỗi khổ của nhà nông.". Khang Hi gật đầu nói: "Ngươi nói một chút xem, vui sướng từ đâu mà có? Cực khổ lại là từ đâu?".
Tứ a ca trả lời: "Cuộc sống điền viên, tự tại thoải mái, tâm tình tự nhiên phóng khoáng, không phải so đo tính toán thiệt hơn khiến bản thân trở nên rộng lượng , hơn nữa việc trồng trọt cũng giúp thư giãn gân cốt, giúp cơ thể càng thêm khỏe mạnh. Niềm vui sướng có được khi mấy ngày nay thu hoạch sản phẩm do mình tự làm ra thật khó có thể tả rõ. Còn khổ cực nhất định không thể tránh khỏi, nhi thần chỉ trồng trọt trên vài miếng đất mà đã tự mình nếm trải không ít, hôm nay lo sợ trời nắng quá gay gắt, ngày mai lại sợ mưa quá lớn, nghĩ đến dân chúng trong dân gian quanh năm vất vả, dãi nắng dầm mưa, một khi hạn hán thì thành quả xem như mất trắng, nhi thần không khỏi cảm thán.".
Khang Hi gật đầu không nói. Ta khom mình hành lễ lẳng lặng lui xuống. Hắn ngày càng muốn thâm tàng bất lộ(ẩn giấu tài năng), mọi việc đều dò xét ý tứ Khang Hi, hết sức hiếu thuận, chưa từng có ý làm trái. Lòng nghi ngờ của Khang Hi với hắn có lẽ chưa buông được nhưng theo thời gian, nước chảy đá mòn, chỉ cần không có sai lầm,làm tiêu tan hoàn toàn sự hoài nghi chỉ còn là chuyện không sớm thì muộn mà thôi. Bát a ca nhất định còn dụng tâm đối phó với hắn nhưng chắc chắn cũng không tìm được khuyết điểm nào.
Mà gai nhọn của Bát a ca thì lại không thể che giấu được, một mặt vẫn giao lưu với đại thần trong triêù như trước, một mặt kiên quyết bác bỏ ý định tấu xin phong hắn làm thái tử của họ, nếu không hắn "tình nguyện nằm trên giường không dậy". Khang Hi nghe nói rất phản cảm, lập tức khiển trách: "Ngươi cũng lắm cũng chỉ là một bối lặc, sao có thể có khẩu khí tự phụ như thế? Chẳng lẽ có ý định dò xét trẫm sao?", lại nói hắn " quá mức cuồng vọng, tại sao lại không thấy mình cũng giống mọi người! " thân là bối lặc mà muốn có ý nghĩ quá phận, định dò xét ý trẫm, nói lời sằng bậy, không phải đại gian thì cũng là đại tà?". Hành động của hắn vô ý đã làm khắc sâu thêm ác cảm của Khang Hi với hắn từ lần phế thái tử đầu tiên.
Thập Tứ a ca kêu lên: "Ngươi điên rồi? Vô duyên vô