Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau
Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2691 lượt.
cớ phi nhanh như vậy! Chậm lại đi". Ta không để ý đến, vẫn tiếp tục giục ngựa chạy như điên, hắn không còn cách nào, đành thúc ngựa chạy theo.
Ngựa dần dần mỏi mệt, tốc độ cũng chậm lại, phiền muộn trong lòng cũng tiêu tan, để mặc ngực tùy ý mà đi, nghiêng đầu hỏi: "Ngươi sao có thể nhàn rỗi thế này?". Hắn xoay người xuống ngựa, ta cũng nhảy xuống theo hắn,
Hắn hỏi: "Ngồi đây một chút chứ?" Ta gật đầu, hai người tùy ý ngồi xuống bãi cỏ. Ta thuận tay rút vài ngọn cỏ đuôi chó, bắt đầu kết đồ.
Hắn hỏi: "Ngươi nhớ tới chuyện gì không vui sao?"
Ta tùy ý gật đầu.
Hắn nói: "Lời Lý thái y nói ngươi còn nhớ không?"
Ta lại gật đầu.
Hắn nói: "Có một số việc sớm đã qua, hắn đã quên rồi; có một số việc ngươi bất lực, có thể làm được cũng đã làm rồi, còn có chuyện nguyên nhân cũng không phải do ngươi, cần gì phải tự gây khó dễ cho bản thân chứ?"
Ta tiếp tục gật đầu.
Hắn huých ta một cái, hỏi: "Cứ gật đầu mãi vậy, lời ta nói ngươi có nghe không thế?".
Ta cười nói: "Không phải nói ta nên quên đi sao? Ta hiểu rồi!". Vừa nói vừa đưa món đồ trên tay cho hắn " Cho ngươi con tiểu hồ ly".
Hắn nhận lấy, chơi đùa túm lông đuôi hồ ly, hỏi: "Sao lại đưa ta cái này?".
Vì sao? Làm bất cứ việc gì đều cần có nguyên nhân sao? Chẳng qua là thuận tay làm liền thuận tay đưa mà thôi. Ta cười nói: "Bời vì các ngươi đều giống như nó, trăm ngàn sắc sảo, đủ loại mưu tính cũng chỉ vì con gà của người nông dân" .
Sắc mặt hắn khẽ thay đổi, chăm chú nhìn ta nói: "Ta chưa hề nghĩ tới."
Ta nhìn hắn cười nói: " Ha! Tự ngươi thừa nhận mình là hồ ly đó nhé." Nói xong đứng lên phủi quần áo nói: "Ta phải đi về rồi."
Hắn vẫn còn ngồi im nói: "Đi thôi! Có điều chạy chậm một chút." Ta đang muốn lên ngựa, hắn lại nói: "Mấy ngày nữa sẽ có người cưỡi ngựa cùng ngươi ." Ta quay đầu nhìn về phía hắn, hắn nói: "Tá Ưng cùng Mẫn Mẫn muốn tới." Ta nắm cương ngựa cúi đầu trầm mặc suy nghĩ, khẽ thở dài, giục ngựa chạy đi.
…
Mấy ngày sau, Tá Ưng Vương tử cùng Vương phi Mẫn Mẫn tiến đến yết kiến Khang Hi. Ta đang cân nhắc khi nào thì đến gặp Mẫn Mẫn, Tá Ưng Vương tử đã cho người hầu tới gọi ta.
Ta đi tới trước trướng của Tá Ưng vương tử, còn chưa nói chuyện, nô tài đứng canh đã vén rèm lên nói: "Vương tử đang chờ cô nương!" Ta gật đầu cười một tiếng,bước vào trong trướng. Tá Ưng ngồi trên kỷ án, một thân trường bào Mông Cổ đỏ tươi, Mẫn Mẫn ngồi cạnh , cúi người cùng hắn nói chuyện, vẻ xinh đẹp ngày trước giờ còn có thêm vài phần quyến rũ. Ta đang muốn thỉnh an, Mẫn Mẫn đã chạy tới, ôm ta nói: "Tỷ tỷ tốt, ta rất nhớ người !" Ta thoáng đẩy nàng cười nói: "Tưởng rằng ngươi lập gia đình sẽ trở nên chín chắn hơn, sao vẫn còn hấp tấp như vậy chứ?". Tá Ưng nhíu mi nhìn Mẫn Mẫn nói: "Nàng mà vẫn còn nông nổi như vậy, ta có lẽ phải tìm mấy người vú già trông nom nàng đó." Mẫn Mẫn nghiêng đầu nhìn hắn hì hì cười, làm bộ nhăn mũi rồi quay đầu lại tỉ mỉ đánh giá ta.
Tá Ưng đứng dậy nói: "Ta còn có chút chuyện muốn làm, hai người cứ từ từ trò chuyện !". Ta khom mình hành lễ, Tá Ưng vội nói: "Miễn đi ! Miễn đi ! Nếu ta dám nhận lễ của ngươi buổi tối khó tránh bị trừng phạt." Vừa nói vừa mỉm cười liếc Mẫn Mẫn , làm mặt nàng trong chốc lát đã ửng đỏ. Ta mỉm cười cúi đầu, giả bộ như không nghe thấy.
Thấy bóng lưng của Tá Ưng đã rời đi, ta cười nói: "Hắn rất tốt với muội. ". Mẫn Mẫn hé miệng cười nhưng sắc mặt đột nhiên mất đi vẻ vui vẻ, trầm giọng hỏi: "Thập Tam a ca có khỏe không? Muội nghe nói huynh ấy rất đau khổ". Ta không muốn nàng đau buồn vô ích, Tá Ưng mặc dù rộng lượng nhưng nếu Mẫn Mẫn cứ nhớ tới Thập Tam cũng không ổn nên nói: "Tin đồn bao giờ cũng thổi phồng lên, bên cạnh hắn đã có người chăm sóc rồi". Mẫn Mẫn hỏi đó là ai.
Ta kể sơ lại việc gặp gỡ của Lục Vu cùng Thập Tam cho nàng nghe. Mẫn Mẫn nghe xong, buồn bã nói: "Thế gian này liệu có được mấy người thất vọng không chê, đồng cam cộng khổ đây? Nàng xứng với Thập Tam a ca, Thập Tam a ca may mắn, nàng cũng may mắn."
Ta im lặng nhìn nàng, nàng ngẩng đầu nói: "Muội cũng chỉ đơn thuần là lo lắng cho bằng hữu thôi , muội đã tìm được ngôi sao nhỏ cho mình, muội sẽ quý trọng nó, muội nhất định sẽ hạnh phúc ." Ta thoải mái cười một tiếng, giang tay ôm chầm lấy nàng, người biết trân trọng mới thực sự là người thông minh.
Nàng cười hỏi: "Chúng ta đã nói chuyện của muội rồi, còn tỷ tỷ thì sao?", thấy sắc mặt ta u ám, một hồi lâu chưa lên tiếng, Mẫn Mẫn nói: "Muội xem Bát a ca hôm nay với tỷ tỷ nét mặt mặc dù rất là ôn hòa, nhưng nội tâm lại lạnh lùng xa cách, không giống như ngày trước. Sao lại như vậy?"
Ta lắc đầu nói: "Ta hiện tại không muốn nghĩ đến việc này, chỉ thêm đau khổ thôi, chúng ta nói chuyện khác đi!". Ta trầm mặc một hồi lâu, đột nhiên đứng lên nói: "Ở trên thảo nguyên này, ta muốn thật vui vẻ . Đi! Chúng ta đi đua ngựa đi!".
Mẫn Mẫn chợt túm lấy ta, nói: "Muội không thể đua ngựa.". Vừa nói mặt liền chuyển hồng. Ta khó hiểu, hỏi: "Vì sao? Thân thể không thoải mái sao?" Mẫn Mẫn cúi đầu cười một tiếng, dịu dàng đến vô cùng.
Ta chợt hiểu ra, mừn