Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2683 lượt.
g rỡ hỏi: "Mấy tháng rồi? Sao một chút cũng không nhìn ra?" Mẫn Mẫn khẽ cười trả lời: "Mới được hơn một tháng đương nhiên tỷ tỷ không thể biết được" Ta cười trêu chọc: "Vậy là sang năm ta được làm bác rồi".
Mẫn Mẫn hạnh phúc cười bảo: "Tỷ tỷ hay là chúng ta kết thông gia đi! Con trai ta sau này sẽ lấy con gái của tỷ tỷ". Ta cười khổ nói: "Chưa nói đến chuyện ta còn không biết con gái của mình ở nơi nào , cho dù có biết cũng sao dám tuỳ tiện đồng ý với muội chứ, con của muội chính là vương gia tương lai đó. ".
Mẫn Mẫn cười nói: "Cũng đúng, hiện tại nói chuyện này quả thực là quá sớm. Nhưng từ lúc nào tỷ tỷ lại để ý đến chuyện thân phận vậy? Đúng rồi, để ta kể cho tỷ tỷ nghe chuyện này, sủng phi của a mã ta oán trách người đã không đem ngọc bội giữ lại cho con gái ngược lại còn đem tặng cho một cung nữ . Ca ca của ta cũng hỏi người chuyện này. Tỷ tỷ đoán xem a mã ta nói gì? A mã bảo thân phận của nàng so với chúng ta tuyệt đối không thua kém, thậm chí chỉ có cao hơn chứ không có thấp. Rốt cuộc là vinh hạnh của ai cũng không thể nói chính xác được".
Ta ngồi im không đáp, một khối ngọc bội với Vương gia mà nói cũng chỉ là một quân cờ mà thôi, vừa chuyển dời vọng tưởng của Thái tử với Mẫn Mẫn, đồng thời tỏ ý tốt với Khang Hi, lại lôi kéo ta, còn làm một cái chong chóng đóan chiều gió. Nhưng nó lại là một tảng đá làm dậy lên biết bao sóng gió trong cuộc sống của ta, làm ta không thể yên ổn. Nhưng nhìn Mẫn Mẫn nét mặt tươi cười không có chút để bụng, oán trách cũng đều bỏ qua một bên. Ta nói : "Mẫn Mẫn, cứ tạm bỏ qua việc có để ý đến thân phận hay không. Kỳ thật quan trọng nhất là ta oán hận chỉ một câu này của người làm cha mẹ lại quyết định chung thân của bọn nhỏ. Chính muội cũng đã từng trải nghiệm qua chuyện tình cảm, hẳn là biết bị người khác cưỡng gả là việc thống khổ nhường nào."
Mẫn Mẫn ngẩn ngơ, nói : "Tỷ tỷ nói phải. Tỷ tỷ là người bạn duy nhất của muội, muội chỉ nghĩ không thể được cùng tỷ tỷ ở cùng một chỗ, tương lai có một người con gái của tỷ tỷ làm con dâu cũng là để chúng ta thân càng thêm thân, hơn nữa con gái của tỷ tỷ nhất định cũng không phải người tầm thường, chúng ta có thể có được nàng cũng là may mắn của chúng ta, nhưng lại đã bỏ qua mất tâm tư của bọn chúng." Nàng nhíu mày suy nghĩ một lát, nói, "Vậy kệ bọn chúng thôi, nếu tương lai không có mệnh làm vợ chồng thì cho bọn chúng nhận làm anh em cũng được."
Ta thầm nghĩ bất kể điều gì cũng đều có duyên số của nó, cha mẹ dù có quan hệ tốt thì việc những đứa nhỏ không hợp nhau cũng có rất nhiều. Nhưng không muốn cứ gạt đi tình cảm của Mẫn Mẫn, liền cười tán thưởng đáp: " Nếu ta thực sự may mắn có thể có con gái , ta nhất định sẽ bảo nàng đối với muội giống như đối với ta."
Mẫn Mẫn vui vẻ nói: "Hay quá!"
Thời gian trên thảo nguyên bao giờ cũng trôi qua nhanh chóng,thấm thoát mùa hạ đã qua đi. Mẫn Mẫn cùng ta lưu luyến biệt ly.Ta hoàn toàn yên tâm về Mẫn Mẫn, Tá Ưng yêu nàng thật lòng. Có lẽ trong lòng Tá Ưng đích xác có chút cân nhắc quyền lợi chính trị, nhưng tình cảm của hắn đối với Mẫn Mẫn cũng là tấm chân tình.
Sau khi Khang Hi quay về kinh, dừng chân tại Sướng Xuân Viên. Cách đó không xa chính là Viên Minh Viên. Viên Minh Viên là khu vườn mà năm bốn mươi sáu Khang Hi ban cho Tứ a ka,Khang Hi thi thoảng cũng lâm hạnh Viên Minh Viên dạo chơi. [vua đích thân đến một nơi nào đó gọi là lâm hạnh, may mắn được vua đến thăm'>
Hôm nay lúc đầu Khang Hi vốn tùy ý đi dạo tại Sướng Xuân Viên, nhất thời cao hứng, lệnh cho Lý Đức Toàn chuẩn bị ngựa xe đơn giản không cầu kì đi đến Viên Minh Viên. Lý Đức Toàn thấy Khang Hi rất có hứng thú, không tiện khuyên ngăn, đành phải đồng ý, một mặt phái người đi báo tin cho Tứ a ka chuẩn bị tiếp giá, một mặt bố trí thị vệ, sau đó ta cùng Lý Đức Toàn theo hầu hạ trên xe tứ mã.
Lúc đến Viên Minh Viên, Tứ a ka và các vị phúc tấn sớm đã cung kính chờ đợi trước cổng,xe ngựa chưa tới, đã quỳ một chỗ. Khang Hi xuống xe cười nói: "Trẫm nhất thời cao hứng, đến xem đất đai cây trồng của ngươi thế nào.Nghe nói ngươi trồng được không ít cây ăn quả, đưa trẫm đi xem." Tứ a ka vội vàng đứng dậy, cùng Khang Hi chậm rãi dạo bước quanh vườn.
Khang Hi vừa ngắm cây ăn quả Tứ a ka gieo trồng, vừa nghe hắn nói về phương pháp vun trồng các loại cây ăn quả cùng những chuyện hài hước ,khó khăn trong quá trình gieo trồng, cha con hai người chuyện trò với nhau rất vui vẻ, trong lúc ấy nhất thời khiến người ta quên đi họ còn là quân thần.
Sau khi Khang Hi dùng xong bánh, nha đầu bưng chậu nước đến, ta vừa muốn xắn tay áo, Tứ phúc tấn đã tự mình hầu hạ Khang Hi rửa tay, Khang Hi liếc nhìn ta cười nói: "Bình thường là người rất nhanh mồm nhanh miệng, hôm nay làm thế nào mà thành "cưa miệng hồ lô"[hồ lô miệng nhỏ-->người ít nói'> thế? Ta cúi người, giả bộ làm vẻ mặt tủi thân mà nói: "Hôm nay hoàng thượng có con dâu thông tuệ, khéo léo hầu hạ, thì ghét bỏ nô tỳ thô lậu." Tứ phúc tấn thoáng chút bất an nói: "Thường nghe nói về Nhược Hi cô nương lan