Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2668 lượt.
hu quân, dũng mãnh vô cùng, quân Tề mạnh mẽ noi theo, sáng tác riêng điệu "Lan Lăng Vương nhập trận khúc". 4
Thập phúc tấn cười nói: "Khó trách gia cùng Thập Tứ đệ đều nói ngươi băng tuyết thông minh, ta đọc sách không nhiều lắm, nghe ngươi nói thật giống y như với những gì tỷ tỷ nói năm đó."
Ta hơi cúi đầu nói: "Ta chỉ là lượm lặt lời nói của tỷ tỷ ngươi, thực sự hiểu người cũng không phải ta."
Nàng buông mắt lặng im một hồi, khẽ thở dài: "Từ cậu đến ca ca, tỷ tỷ vì Bát gia đã làm hết khả năng của nàng, ngay cả việc ta gả cho Thập A Ca, có một nửa nguyên nhân là vì huynh ấy, nhưng Bát gia thì sao? Căn bản tâm của huynh ấy không đặt trên người tỷ tỷ. Tỷ tỷ của ngươi đã làm cái gì? Ngay cả cười cũng như có như không,còn Bát gia ngoài mặt mặc dù lãnh đạm nhưng vẫn âm thầm bảo vệ phía sau. Ngày đó đại ca tặng tỷ tỷ một cái bình phong lưu ly, tranh vẽ trên đó rất đặc biệt, không phải là sơn thủy hoa điểu thông thường, mà hoạ cảnh trí thảo nguyên. Lúc tỷ tỷ của ngươi nhìn thấy, đã nhìn ngắm vài lần. Kết quả không bao lâu sau, một cái bình phong vẽ phong cảnh sa mạc Tây Bắc được đưa tới trong phòng tỷ tỷ ngươi. Khiến cho tỷ tỷ lập tức đập vỡ bình phong mà đại ca đưa đến."
Ta thở dài một hơi, không nói được lời nào.
Hai người tựa vào thân cây, trầm mặc một lúc, ta nói: "Ta có thể hiểu được tâm tình của Bát phúc tấn, nhưng nàng cũng không thể vì vậy mà giận chó đánh mèo liên lụy đến tỷ tỷ của ta."
Nàng hừ lạnh nói: "Giận chó đánh mèo? Ngươi thật sự chưa từng thấy cái gì gọi là giận chó đánh mèo đâu. Lấy mưu kế thủ đoạn của tỷ tỷ, cộng thêm gia thế của chúng ta, nếu nàng cố ý muốn đối phó với tỷ tỷ của ngươi, nàng ta còn có thể ở trong phật đường niệm kinh sao? Có điều là "ném chuột sợ vỡ bình" nên không thể ra tay thôi!"
Ta vừa xót vừa tức, nói: "Tỷ tỷ của ta là con chuột, vậy Bát gia cũng là con chuột, tỷ tỷ của ngươi cũng không thoát được!"
Nàng trừng mắt nhìn ta, ta cũng nhìn lại nàng, hai người nhìn nhau một hồi, đều "phù" cười một tiếng. Nàng quay đầu nói: "Cho dù là tượng đất cũng có ba phần tức giận, huống chi tỷ tỷ là người tâm cao khí ngạo như vậy? Tỷ tỷ đã cố gắng kiềm chế bản thân lắm rồi!"
Ta khẽ thở dài: "Ngươi nói ta đều hiểu, nhưng đó là tỷ tỷ của ta, thấy nàng chịu uất ức, mặc kệ chuyện lớn hay nhỏ, ta đều cảm thấy khó chịu."
Nàng nói: "Ta hiểu, có điều ức chế cũng đã nói ra, chúng ta sau này hẳn là sẽ không cần gây sự với nhau nữa chứ? Ngươi không cần vừa thấy ta liền né, hắn cũng không vì vậy mà thấy khó xử."
Ta buồn cười nhìn nàng, hỏi: "Hắn? Hắn là ai vậy?"
Nàng cười giận, liếc mắt nhìn nói: "kẹo hồ lô, ngươi là đang giả ngốc đấy à?
Ta "ha ha" cười rộ lên. Thế sự thay đổi, ai có thể nghĩ đến ta cùng nàng cũng có ngày cùng cười với nhau thoải mái như vậy?
Trong tiếng cười của hai người có thể nghe thấy tiếng đàn chim đang bay lượn trên cây, chít chít chiêm chiếp hòa cùng tiếng cười của chúng ta. Nàng đứng thẳng người, hướng ra ngoài bước đi: " Phải trở về rồi." . Ta bước sát theo đằng sau.
Nàng quay đầu lại, một mặt vòng cổ thụ mà đi, một mặt hướng ta cười nói: "Kỳ thật, ta không nghĩ tới ngươi sẽ…".Lời còn chưa dứt, có tiếng trẻ con truyền đến: "Ở nơi nào!"
Ta đang muốn hướng theo tiếng nói nhìn xem là ai, thì một bóng đen lao thẳng tới trước mắt, thắt lưng căng thẳng, rất nhanh đã bị ôm né qua một bên, đầu óc vẫn còn đang tê dại, chợt nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của Thập phúc tấn. Nhanh chóng lấy lại bình tĩnh mới phát giác bản thân đã bị Tứ A Ca ôm chặt trong lòng, hai người mặt đối mặt.
Ta ngẩn ngơ nhìn hắn, vẻ mặt hắn cũng là giật mình sững sờ. Ngưng mắt nhìn nhau một hồi, rồi cũng đều chợt tỉnh ra, ta vội vàng thoát ra khỏi lòng hắn, hắn cũng nhanh chóng buông tay.
Tinh thần vẫn còn hoảng hốt, vô thức đánh giá bốn phía. Trên thân cây ghim một mũi tên Bạch Vũ , đuôi tên còn đang rung rung. Thập phúc tấn được Thập a ca ôm nằm úp sấp trên mặt đất, Thập a ca mang vẻ hoảng sợ đỡ phúc tấn đứng lên.
Hoằng Thời đứng ngơ ngác ở đằng xa, tay cầm cung tên, mặt tái nhợt đi. Dưới chân hắn có hai thái giám đang run run quỳ ở đó .
Sau khi Thập phúc tấn đứng lên, một mặt vỗ y phục, một mặt tức giận hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Thập a ca ba phần hoảng ba phần sợ, mang theo oán khí trừng mắt nhìn Hoằng Thời, cố nén tức giận nói: "Nếu như không phải ta trùng hợp đến tìm người thì không biết ngươi đã gây ra hoạ gì nữa?"
Thái giám quỳ tiến lên, một mặt liên tục dập đầu, một mặt trả lời: "Nô tài đáng chết! Chủ tử vì bắn chim nên đuổi đến nơi này, nô tài vốn phải cẩn thận hơn, nhưng không lưu ý tới có người ở phía sau thân cây,càng không ngờ đến phúc tấn đột ngột đi ra, không kịp nhắc nhở chủ tử, làm phúc tấn kinh hãi. Nô tài đáng chết!"
Tứ a ca nhìn Hoằng Thời lạnh giọng trách mắng: "Còn muốn đứng ngây ra đó bao lâu nữa?"
Hoằng Thời giật mình, bước lên quỳ rạp trước mặt thập phúc tấn, dập đầu tạ lỗi. Tứ a ca nhìn Hoằng Thời quỳ trên mặt đất, nghiêm giọng nói: "Làm việc cũng không chịu xem xét trước sau rõ ràng, chỉ biết một mựctham công cầu t