Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2669 lượt.
là được rồi! Nam nhân căn bản không quan tâm đến những cái này!"
Ta nói: "Tỷ tỷ của ta cũng không phải như các ngươi đã nghĩ, nàng chưa bao giờ tận lực lấy lòng Bối lặc gia, cũng chưa bao giờ nghĩ tới muốn tranh cao thấp cùng tỷ tỷ ngươi."
Nàng nặng nề thở dài: " Đây mới là điều làm tỷ tỷ hận nhất. Tỷ tỷ từ nhỏ đi theo bên cạnh ngoại tổ phụ, được các cậu vô cùng thương yêu, năm đó muốn cưới nàng có biết bao nhiêu vương tôn công tử có ý đó?" Nàng quay qua ta đang ở cạnh thấp giọng: "A mã của ta vốn không muốn gả nàng cho Bát gia, huynh ấy tuy là a ca, nhưng người Mãn chúng ta luôn tâm niệm "Tử bằng mẫu quý"(con vinh nhờ mẹ). Nếu so sánh với các a ca khác thì xuất thân của huynh ấy đã thấp hơn một bậc." Ta gật đầu biết ý, người Mãn đích xác là như thế, trước là "Tử bằng mẫu quý", sau khi nhi tử kiến công lập nghiệp, mới có khả năng "Mẫu bằng tử quý".
Nàng thấp giọng nói: "A mã gửi gắm kỳ vọng ở tỷ tỷ rất nhiều. Với gia thế của chúng ta, sự thông tuệ cùng dung mạo của tỷ tỷ, chỉ có làm…". Nàng chợt ngừng lại, ta mỉm cười nói: "Ta hiểu.". Nàng gật đầu: "Mới không ủy khuất tỷ tỷ. Có điều so với xuất thân của các a ca khác, Bát gia thật sự…".Nàng lắc đầu nói: "A mã mặc dù không muốn, nhưng tỷ tỷ thích Bát gia. Từ nhỏ trong tất cả các huynh đệ tỷ muội, chỉ có một mình tỷ tỷ dám đối nghịch với a mã, nhưng hết lần này tới lần khác a mã luôn thuận theo ý nàng."
Nàng trầm mặc giây lát, rồi cười khổ: "Trước kia ta không hiểu, nhưng hôm nay mới biết được, nữ nhân đều ngốc nghếch như vậy. Cho dù biết rõ phía trước là lửa cũng sẽ mặc kệ mà xông tới – chỉ vì muốn có được cái cảm giác ấm áp. Tỷ tỷ cũng giống như con thiêu thân ngu ngốc kia. Thực sự tỷ tỷ cùng Bát gia chưa bao giờ nói chuyện nhiều với nhau, chỉ là thấy qua vài lần, nhưng vài lần đó cũng đủ khiến cho tỷ tỷ kiên quyết muốn gả cho hắn ."
Minh Ngọc nghiêng đầu nhìn ta, chậm rãi nói: "Trước khi xuất giá tỷ tỷ từng nói với ta, lần đầu tiên nàng gặp Bát gia là vào một ngày xuân, tỷ tỷ đang muốn xuất cung. Khi đi đến cầu cẩm thạch thì thấy Bát gia đang dựa vào lan can của ngắm cảnh. Từ xa trông lại, trên nền trắng noãn của chiếc cầu bán nguyệt cùng với những cành liễu rủ xanh biếc, Bát a ca lại giống như là một tiên nhân không dính nửa điểm bụi trần, làm cho người ta không dám quấy nhiễu. Tỷ tỷ đứng ngây ra ở đằng xa thật lâu, cuối cùng không thể không đi qua cầu. Khi tỷ tỷ thỉnh an Bát gia, Bát gia chỉ gật đầu mỉm cười rồi xoay người bỏ đi. Nhưng không biết, ở trên cầu tỷ tỷ vẫn một mực dõi mắt nhìn theo bóng lưng của huynh ấy, cho đến khi khuất bóng thật lâu vẫn chưa hoàn hồn. Lúc huynh ấy ngoảnh lại vài tia bi thương trong mắt nhanh chóng bị che giấu khiến cho tỷ tỷ – người chưa bao giờ biết sầu lo lại không khỏi cảm thấy có phần cô đơn."
Nàng thở dài, nói: "Từ đó về sau, phàm là những gì liên quan đến Bát gia dù là nhỏ nhất tỷ tỷ đều để tâm. Ngày thường Bát gia làm việc như thế nào, Bát gia cưỡi ngựa bắn cung ra sao, mọi việc đều tinh tế hỏi thăm. Lúc Bát gia cưỡi ngựa bắn cung được Hoàng a mã ban thưởng, tỷ tỷ còn tỏ ra vui mừng hơn nhiều so với Bát gia; lúc Bát gia vì chữ viết không tốt bị Hoàng a mã trách phạt, tỷ tỷ cũng ở nhà khổ luyện không ngừng, tỷ tỷ có được chữ viết đẹp như hôm nay chính là nhờ vậy. Bởi vì Bát gia thông minh ham học, rất được Hoàng a mã yêu mến, khi vừa được mười lăm tuổi Hoàng a mã liền mệnh huynh ấy chưởng quản Chính Lam kỳ đại doanh tùy giá thân chinh đại mạc. Sau này lại bởi vì Bát gia gan dạ sáng suốt hơn người, mưu lược xuất chúng, Hoàng a mã đặc biệt đề thơ tán dương Bát gia: ""Nhung hànhthân lị chếcơ nghi, 2Mộcdụcphong sươngtổng bất từ, Tùy thịthần hôny trương điện, Tiêulao tình sựnhĩ ứng tri." 3. Tin tức theo đại mạc truyền về Tử Cấm thành, tỷ tỷ đem thơ chép lại không dưới ngàn lần, sáng ngâm tối ngâm, dường như chính bản thân ở sa trường lập được công trạng vậy. Bát gia khi mười bảy tuổi được phong Bối lặc, là người nhỏ tuổi nhất trong các vị a ca, tỷ tỷ trước đó chưa từng uống rượu vậy mà mừng đến nỗi ở nhà say khướt một trận. Từ nhỏ đến lớn, chính Bát gia cũng không biết từng chút vui buồn hay đau khổ của huynh ấy đều có tỷ tỷ sẻ chia."
Ta nghe được một hồi bỗng ngây người ra đó. Việc này đều là chuyện xảy ta trước khi ta tới đây, Bát a ca lại cũng tự mình dãi dầm nơi chiến trường sao? Còn được Khang Hi thừa nhận "Nhung hành thân lị chế cơ nghi " ư?.
Thập phúc tấn đẩy ta một cái: "Ngươi đang suy nghĩ gì vậy?"
Ta bừng tỉnh lại,nói: "Ta nghĩ không ra bộ dáng của Bát gia trên sa trường."
Thập phúc tấn gật đầu cười nói: "Đúng thế! Huynh ấy với dung mạo ý vị như thế tạo cảm giác giống như những kẻ chỉ biết uống rượu ngâm thơ, ôm lò thưởng tuyết mới đúng. Có điều tỷ tỷ nói, trên chiến trường Bát gia tuyệt đối không thua "Lan Lăng vương"."
Ta lẩm bẩm nói: "Tài cao mỹ mạo, dung mạo dịu dàng mà lòng mạnh mẽ. Bởi giọng nói và dáng điệu như mỹ nhân, không đủ làm cho kẻ địch khiếp sợ nên thường đeo mặt nạ mỗi lần ra trận. Đánh quân Chu dưới thành Kim Dung, suất năm trăm kỵ sĩ phá vỡ vòng vây của C