Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2733 lượt.
a" có chuyện chàng Vĩ Sinh, người nước Lỗ, vốn một nho sinh, tính tình thuận hậu, luôn luôn giữ lấy chữ tín dầu đối với một cậu bé con.
Vĩ Sinh yêu Thường Khanh con gái nhà Viên ngoại họ Triệu
Một hôm gặp nhau, chàng đánh bạo nói với nàng sẽ gặp nhau trong đêm bên một đầu cầu phía tây thôn, để có thì giờ trao đổi tâm sự kết niềm giao ước. Nàng rất vui vẻ bằng lòng.
Chàng chờ tối mau đến
Chàng đến bên cầu chờ nàng
Gìơ khắc chờ đợi của kẻ mong ngóng đợi chờ như ngưng đọng lại. Sao bóng người yêu lại vắng bặt. Bỗng mây kéo đen kịt một góc trời rồi tối sầm lại. Mưa rơi mỗi lúc càng nặng hột. Vì giữ chữ tín, Vĩ Sinh vẫn đứng chờ. Chàng xuống dạ cầu để tránh đỡ. Gío giật mạnh từng hồi như muốn xô đổ cả cây cối. Vĩ Sinh phải ôm lấy cột cầu mà chịu. Mưa băng gió quật, sét nổ từng lúc vang vầy, nước dưới cầu mỗi lúc một dâng cao. Dòng nước siết chảy như muốn lôi phăng đi tất cả những gì bên cầu.
Tấm thân chàng nho sĩ yếu đuối không chịu đựng nổi trước sự tàn phá hung hãn của tạo hoá trớ trêu, cuối cùng đành chịu chết đuối dưới sông bên cột cầu chờ đợi, để mặc thân xác lôi cuốn theo dòng.
Nói xong cả hai đều lâm vào trầm mặc. Hắn nhìn chăm chú đóa cúc vàng bên cạnh, cánh tay cứng ngắc, bàn tay xiết chặt. Ta nói: "Chính là vì trước kia chàng cùng Thập Tam a ca quan hệ thân thiết, tội mà huynhấy phạm phải lại là mượn danh nghĩa của chàng gây ra, bởi vì hiềm nghi lớn nhất nên càng phải tránh bị nghi ngờ. Huống chi Thập Tam a ca đã thừa nhận làm những việc như thế sau lưng chàng, vốn là khiến chàng mang danh bất trung bất nghĩa. Như vậy thì là người nào cũng sẽ đều trở nên vô cảm, nào có ai lại còn quay lại chiếu cố vợ con của người đã hại mình như thế, sao có thể vui vẻ mà tha thứ cho đối phương đây? Thánh hiền xưa nay chỉ sợ cũng không làm được."
Nói xong, ta xoay người muốn đi, hắn lên tiếng: "Chờ đã!".Vừa nói vửa đưa tay ngắt xuống cành hoa cúc mà ta chưa nhẫn tâm hái, cắm vào trong giỏ, lạnh lùng nói: "Ta rất nhanh sẽ quên đi tất cả!".Nói xong xoay người bỏ đi, ta hướng theo bóng lưng hắn thốt lên: "Ta cũng vậy!". Nói xong lập tức xoay người bước nhanh đi.
Đợi đến khi đi xa rồi mới dần bước chậm lại, thất thần lê từng bước, không ngừng tự nhủ với chính mình: ta nhất định có thể quên!
…
Hoa cúc bắt đầu rơi, đứng trong vườn đâu đâu cũng thấy những bông cúc tàn héo mới giật mình phát giác mùa thu đã sắp kết thúc.
Nàng liền nói: "Quên đi! Chúng ta đều là vì tỷ tỷ của mình, không thể nói ai đúng ai sai, chỉ là lập trường bất đồng mà thôi."
Nhắc tới tỷ tỷ, không khỏi khẽ thở dài, nàng cũng thở dài, hai người nhìn đối phương, không hẹn mà gượng cười. Nàng nói: "Bên ngoài tuy Bát gia đối xử với tỷ tỷ rất tốt, thường đến chỗ của tỷ tỷ, cực ít đến nơi của tỷ tỷ ngươi. Nhìn qua thì giống như tỷ tỷ của ta chiếm thượng phong, kỳ thật tỷ tỷ của ngươi mới là người chiếm ưu thế. Nàng ta cái gì cũng không làm, nhưng mọi thứ đều có Bát gia chiếu cố đến. Phàm là những gì tỷ tỷ có, Bát gia cũng nhất định sẽ không để nàng ta thiệt thòi."
Ta thở dài nói: "Tỷ tỷ của ta có thể chiếm được loại ưu thế gì đây? Ở Phật đường niệm kinh sao?"
Nàng khẽ thở dài: "Từ nhỏ tỷ tỷ thông tuệ bất phàm, lời nói lanh lẹ, hành sự không kém đấng mày râu, bởi vậy rất được ngoại tổ phụ(ông ngoại) cưng chiều. Lúc ngoại tổ phụ nghị luận triều sự, đều thường xuyên ôm nàng trong lòng cho nàng cùng nghe. Vả lại xác thực tỷ tỷ không làm tổ phụ thất vọng, lúc bí mật đặt câu hỏi thì đều nhận được câu trả lời khiến cho người ta kinh ngạc. Cái tên "Minh Tuệ" của tỷ tỷ là do ngoại tổ phụ cố ý sửa lại, từ trong kinh Phật mà ra, ngụ ý "Minh đoạn thị phi, định thủ xả; Tuệ lực bất diệt, tri hư vọng" 1. Trong Tử Cấm Thành năm đó "Minh Tuệ cách cách " tuyệt đối không phải là hư danh. Nàng nhìn ta nói: " Kỹ thuật cưỡi ngựa của tỷ tỷ ngươi đích xác phi phàm, nhưng đó là ngươi chưa từng thấy tỷ tỷ ta cưỡi ngựa. Nếu như thấy, sẽ biết được đem so sánh với tỷ tỷ của ta thì tỷ tỷ của ngươi chỉ là hình thức lừa người, thanh tú đẹp đẽ có thừa, thực dụng thì không có"
Ta nhướn mày không cho là đúng, nàng nói: "Ngươi đừng có không tin. Thuật cưỡi ngựa của tỷ tỷ là đích thân ngoại tổ phụ tự mình dạy dỗ. Năm đó ngoại tổ phụ theo Túc Võ thân vương Hào Cách thảo phạt Tứ Xuyên, đánh giết Trương Hiến Trung; Lúc làm Tuyên Uy Đại tướng quân bình định Thổ Tạ Đồ Hãn, Xa Đồ Hãn của Khách Nhĩ Khách, khi nhậm chức Định Viễn Bình Khấu Đại tướng quân, tiêu diệt bè lũ Ngô Tam Quế. Những đại công đó không phải đều lập được trên lưng ngựa hay sao? Tổ phụ luôn yêu cầu tỷ tỷ với tiêu chuẩn của nam nhi, người được tổ phụ dạy dỗ lại có thể yếu kém được sao? Đó là thuật cỡi ngựa bắn cung được rèn luyện từ trong thiên quân vạn mã, nếu tỷ tỷ là thân nam nhi, nhất định có thể nổi bật giữa sa trường!".
Ta thán phục nói: "Ngươi đã nói như thế, ta đương nhiên tin."
Vẻ kiêu ngạo đắc ý của nàng đột nhiên trầm xuống, chán nản nói: "Nhưng như vậy thì có ích lợi gì? Là nữ nhân vẫn nên thanh tú xinh đẹp