Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342665
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2665 lượt.
cứu, Lan Lăng Vương đích thân đưa 500 kỵ binh tinh nhuệ xông vào phá vỡ vòng vây, áp sát đến tận thành Lạc Dương( Kim Dung thành nằm ở góc Tây Bắc của thành Lạc Dương) hợp với lực lượng canh giữ nội thành, hai lực lượng đồng tâm hiệp lực mở trận tấn công dữ dội vào quân địch, nhờ đó đã bẻ gẫy quân đội của nước Chu, khiến Lạc Dương thoát khỏi vùng vây của địch.
4 Trích từ Bắc Tề sử.
Ngày hai mươi tháng mười một, ngày giỗ Lương Phi nương nương, ngày hai mươi mốt ta mới dám đi tế điện, cắt hai nhánh trúc xanh đặt trước cửa cung của nàng.Vật đổi sao dời, tĩnh lặng mà nghĩ, chợt cảm giác được sự ra đi sớm của nàng, âu cũng có thể xem là một chuyện tốt. Lúc nàng chưa mất, mặc dù Khang Hi có e dè thực tâm của Bát a ka,nhưng mọi biểu hiện đều khá tốt. Nếu để nàng tận mắt chứng kiến Bát a ka mỗi ngày đều bị Khang Hi chán ghét, e là phải chịu nhiều thống khổ.
Đang nghĩ vẩn nghĩ vơ, chợt nghe có tiếng người nói chuyện, vội vàng mau lẹ vọt đến phía sau một bên bức tường lẩn trốn. Chừng một lúc sau, nghe được tiếng bước chân đi đến trước cửa cung, Giọng nói của Thập Tứ a ka, "Trúc xanh nằm trên mặt đất này không giống với người tiện tay quăng ở đây, là có ý bày ra ở chỗ này rồi.". Hồi lâu không có động tĩnh gì, Bát a ka nhàn nhạt nói: "Trên lá trúc còn đọng sương, xem ra nàng vừa mới đi chưa được bao lâu." Thập Tứ nói: "Người nào chịu ân huệ nương nương lén lút đặt cũng không biết rõ được, nàng bây giờ chưa chắc đã có lòng ấy."
Thập Tứ tại sao lại nói như thế?Nhưng mà như vậy cũng tốt.Lại yên tĩnh không một tiếng động, qua một hồi lâu, nghe được Thập Tứ nói: "Bát ca, hôm qua mới ở trước mộ nương nương quỳ lâu như vậy, hôm nay lại đau buồn khó đè nén, nương nương dưới suối vàng nếu biết, cũng không muốn huynh cứ mãi như vậy mà làm tổn hại đến thân thể mình đâu." Lặng yên qua một hồi, bát a ka thở dài nói: "Quay về thôi!".
Tiếng bước chân hai người dần xa, trong yên lặng, ta lại đứng một hồi, đi đến cửa, đứng lặng lẽ cả buổi, mới chậm rãi quay về.
…
Khang Hi đưa mắt nhìn cái lọ nói: "Cứ thế đi!" Ta sau khi hành lễ, vội vàng căn dặn thái giám đổ nước, cắm mai.
Khang Hi đứng dậy bước đi thong thả nhìn một hồi, cười chỉ vào một lọ bên trái nói: "Hai cây đều chọn không tệ, nhưng trẫm lại thích cây này hơn." Thập Tứ a ka cười liếc nhìn ta, ta cười trả lời: "Nô tỳ không dám tự nhận công lao, cây này là Thập Tứ a ka chọn ạ!" Khang Hi liếc mắt nhìn Thập Tứ a ka nói: "Chỉ có điều hai cây mai cùng cắm trong phòng, chiếm chỗ chật chội, trái lại làm giảm đi sự thanh khoáng cao dật của mai."
Thập Tứ a ka nói: "Hoàng tổ mẫu cũng rất yêu thích hoa mai, không bằng đem một lọ qua bên đó." Khang Hi thở dài nói: " Trẫm nhất thời quên mất! Rất có lý!" Lý Đức Toàn bên cạnh vội vàng gọi người chuẩn bị giá.
Lý Đức Toàn khom người hỏi: "Vạn tuế gia, đem lọ nào đi ạ?" Khang Hi cười chỉ cây mà ta chọn. Lý Đức Toàn vội vàng sai người mang ra ngoài.
Khang Hi từ trên bàn cầm lên một cuốn sổ đưa cho Lý Đức Toàn, nói với Thập Tứ: "Ngươi nhìn thử xem." Thập Tứ vội vàng tiếp nhận, một lát sau, trả lại cho Lý Đức Toàn, Khang Hi hỏi: "Nên cấm hay không?" Thập Tứ nói: "Theo nhi thần thấy, hộ bộ xin cấm món tiền nhỏ, đúng là không cần thiết.Việc nếu lợi cho dân, dân tất hưởng ứng; nếu không lợi cho dân, cho dù pháp luật có cưỡng chế, cũng không thể dài lâu." Khang Hi gục gặc đầu nói: " Bất cứ việc gì tất mong tiện cho dân, nếu không tiện cho dân, mà chỉ có ngôn hành pháp luật, dù cấm nghiêm khắc cũng nào có ích gì?" Vừa nói vừa gạt tấu chương qua một bên đã hoàn thành.
Ta đứng một bên, hiện tại Khang Hi hẳn là rất yêu mến Thập Tứ a ka. Cha con tính tình tương đầu, chính kiến cũng thường tương hợp. Nghĩ đến đây, trong lòng chợt thấy bất an, Ngọc Đàn bưng trà đến, ta vội nén suy tư, tiến lên nhận lấy, đổi lấy trà đã hơi nguội trên bàn Khang Hi.
Thái giám đem tặng hoa mai đã quay trở về, tiến vào hồi báo: "Hoàng thái hậu trông thấy hoa và cái lọ, vui vẻ vô cùng, vội phái người đi thỉnh các vị nương nương đến cùng thưởng thức. Còn trọng thưởng chúng nô tài, tiện thể gởi lại lời "Đa tạ tấm lòng hiếu thảo của hoàng thượng!" " Khang Hi cười gật đầu, phất tay ra hiệu hắn lui ra.
--------------------------------
1 Vương quốc Lưu Cầu là một vương quốc độc lập thống trị phần lớn quần đảo Lưu Cầu từ thế kỷ 15 đến thế kỷ 19. Các vua xứ Lưu Cầu thống nhất đảo Okinawa và mở rộng vương quốc đến quần đảo Amamingày nay là tỉnh Kagoshima, và quần đảo Yaeyama gần Đài Loan.
Xuân qua hạ đến, trong lúc thời gian trôi qua, tình hình trên triều đình dần biến chuyển theo hướng rõ ràng. Trừ tam a ka vẫn luôn được Khang Hi tin cậy như trước tham dự định đoạt triều sự, Thập Tứ a ka càng lúc càng được Khang Hi xem trọng, các triều thần cũng theo đó bắt đầu xem chừng thái độ, từ từ bắt đầu phụ họa theo Thập Tứ a ka. Bát a ka thái độ thân hòa như cũ, phong độ nhanh nhẹn, Thập Tứ a ka mọi việc cũng lấy Bát a ka làm đầu, nhưng Bát a ka đối mặt với Khang Hi khác hẳn thái độ bất