Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342624

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2624 lượt.

ỳ trong phòng nhìn về phía Lý Đức Toàn. Lý Đức Toàn sắc mặt trắng xanh, ngây người ngơ ngác, ta hít sâu, hướng về phía Tứ a ka liên tục khái đầu,miệng hô thánh an, Vương Hỉ cũng theo ta dập đầu. Trong thoáng chốc cả phòng dậy lên tiếng dập đầu, tiếng thỉnh an. Lý Đức Toàn đưa mắt chậm rãi đảo quanh khuôn mặt mọi người, sau cùng dừng lại ở ta và Vương Hỉ, ngoắc mắt nhìn chúng ta chằm chằm, thần sắc thê lương đau đớn, đột nhiên nhắm chặt hai mắt, phủ phục khái đầu.
Tứ a ka xoay người đứng lên, sau khi quét mắt nhìn một vòng, ánh mắt có hơi chững lại trên gương mặt ta, ra lệnh nói: "Đem từng người giam giữ, bất cứ kẻ nào cũng không được tự mình tiếp cận truyền tin tức ra ngoài."
Thập Tam a ka nhợt nhạt cười nhìn ta, dáng hình gầy gò, tóc đã lấm tấm hoa râm, chân mày khóe mắt mang theo vài phần u uất, hai phần lãng tử của năm nào nay không còn sót lại chút gì. Ánh mắt không còn sóng sánh như nước mùa thu, ảm đạm tiều tụy, điều duy nhất còn giống với những năm trước kia chính là vài tia ấm áp vẫn còn ánh lên trong đó. Ta chậm rãi đứng lên, hắn tuổi nhỏ hơn so với Tứ a ka, nhưng xem ra giờ đây so với Tứ a ka già dặn đi rất nhiều, cả thân tựa ngọc đứng rạng rỡ dưới ánh mặt trời kia, dáng hình kiện khang kia, nam nhi phong tư làm đắm say lòng người kia nay đã chạy biến đi đâu hết rồi?
Hai người nhìn nhau cả buổi, hắn cười nói: " Hoàng huynh cho ta đến đón ngươi vào trong." Ta hai mắt rưng rưng, gật gật đầu, hắn đi phía trước, ta theo phía sau, mới vừa bước chân đến cửa điện, ta dừng lại nói: "Ta đã bảy ngày rồi chưa rửa mặt chải đầu, rối bù bẩn thỉu như thế này có phạm đến thánh nhan. Ta muốn đi rửa mặt chải đầu chút đã.". Hắn hơi trầm ngâm, nhẹ gật đầu.
Thái giám nói: "Cô cô trước tiên ở tại nơi này, nô tài đi sai người chuẩn bị nước nóng tắm gội." Ta coi qua gian phòng, tủ rương tại Hoán Y Cục đều đã dời qua bên đây. Hai cung nữ trẻ tuổi đang cầm quần áo đẩy cửa bước vào, "Nô tỳ Mai Hương, nô tỳ Cúc Vận, xin thỉnh an cô cô! Cô cô cát tường!" Ta lơ đãng nhìn các nàng ấy một hồi, đột nhiên kinh giác, tinh thần vẫn luôn ngơ ngẩn, rốt cuộc lại quên đi Ngọc Đàn, "Ngọc Đàn còn ở trong cung không?" Hai người cung kinh trả lời: "Dạ nô tỳ không biết ạ"
Ta hỏi: "Vương Hỉ thì sao?" Hai người nhìn nhau nói: "Vương công công vẫn còn ở đây ạ" Ta vội nói: "Phiền hai vị giúp ta gọi hắn đến đây." Hai người chần chừ một hồi, Mai Hương,người lớn tuổi hơn sau khi hướng về phía ta hành lễ, xoay người bước ra. Cúc Vận tiếp đến cười nói: "Cô cô trước tiên rửa mặt nhé!" Ta do dự gật đầu.
Đang trong lúc tắm, nghe Vương Hỉ ở bên ngoài phòng hỏi: "Tỷ tỷ tìm ta có chuyện gì vậy?" Ta hỏi: "Bây giờ ngươi làm việc ở đâu?" Vương Hỉ trả lời: " Được phân đến cung của hoàng hậu nương nương, nhưng vì người hầu ít ỏi, mấy ngày nay còn ở Dưỡng Tâm điện hầu hạ."
"Ngọc Đàn thì sao?" Hắn trả lời: "Ngọc Đàn đã qua tuổi xuất cung, hoàng thượng ban ân điển, đã xuất cung nhiều ngày nay rồi." "Để nàng ấy đến gặp ta một lần." Vương Hỉ nói: "Việc này ta không làm chủ được." Ta nói: "Được rồi, ngươi lui ra trước đi!"
Sau khi tắm gội xong, ngồi trên giường ôm đầu gối, Mai Hương nhẹ gõ cửa, "Cô cô!" Ta vội kéo chăn lại đảo mình nằm ngủ, Mai Hương đẩy cửa ló đầu vào nhìn thoáng qua, khẽ gọi: "Cô cô!" Trông thấy ta mê man ngủ ,nhẹ nhàng đóng lại cánh cửa.
Ta mở to mắt trừng trừng nhìn lên đỉnh tấm màn,đờ người ra, ta sợ cái gì mới được chứ? Ta có thể trì hoãn được bao lâu nữa? Không được gặp thì lại ngóng trông, có thể gặp lại hận không thể trốn chạy. Vốn chỉ là nằm trên giường vờ ngủ, nhưng từ sau khi đến Sướng Xuân Viên vẫn chưa từng ngủ được một giấc an ổn, sau khi ngâm mình trong nước nóng, những mệt nhọc cũng dần buông lơi, dần chìm vào giấc ngủ.
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, cảm giác có người đang nhìn ta chằm chằm, lập tức tỉnh giấc trở lại. Tứ a ka, không, sau này phải gọi là hoàng đế mới đúng, Dận Chân tay khẽ mơn man trên gương mặt ta, "Đã thức dậy, vì sao còn giả vờ ngủ? Nàng định trốn đến khi nào hả?"
Từ từ mở mắt, trong phòng tối om, hắn ngồi một bên giường, gương mặt nhìn không rõ lắm, tựa hồ màn đêm đã cách trở mọi thứ, khiến ta có cảm giác an tâm.
"Cần thắp đèn không?" Ta vội nói: "Không cần!Ta thích như thế này." Dận Chân khẽ cười vài tiếng, cúi người ghé sát bên tai ta thầm thì: "Nàng thích cô nam quả nữ cùng ở trong phòng tối sao?" Ta nghiêng đầu tránh hắn, hỏi: "Bây giờ là mấy giờ rồi?" Hắn nói: "Đã qua giờ ăn tối rồi, nếu nàng đói bụng, thì bây giờ có thể truyền gọi." Ta nói: "Không thấy đói đâu! Đã bỏ lỡ, cũng không cần phải gấp."
Dận Chân khom người tháo giày, ta hoảng sợ vội kéo chăn đắp kín, toàn thân cứng đờ. Hắn vừa giận vừa cười, tóm lấy tấm chăn kéo ra nói: "Yên tâm! Chợt cảm thấy rất mệt mỏi,nằm nghỉ một lúc thôi!" Ta do dự, nới lỏng chăn, hắn giở chăn, nhẹ nhàng kéo ta ôm chặt vào trong lồng ngực.
Ta trầm mặc cả buổi, xoay người đối mặt với hắn. Trong bóng đêm ánh mắt hắn ấm áp thân thương,lòng ta cũng thấy nóng lên, không nén được đưa tay vòng qua giữ chặt hắn lại, chỗ tay chạm vào chỉ cảm thấy