Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342615

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2615 lượt.

.
Hắn như lấy được vật báu, vội vàng đón nhận chăm chú đọc, vừa nhìn vừa gật đầu, sau rồi thở dài một tiếng, nói" Nhiều năm như vậy, nếu như ngươi có thể tuân theo lời dặn của thầy thuốc, bệnh đã sớm khỏi rồi! Cho dù thầy thuốc tốt, mà gặp bệnh nhân không chịu nghe lời khuyên thì cũng không có cách nào để cho thuốc." Nói xong liền thu thập đồ đạc toan đi.
Cao Vô Dung vội vàng ngăn cản nói:" Sao lại khám bệnh xong mà đến đơn thuốc cũng không kê chứ?" Hà thái y nói" Kê hay không kê cũng có khác gì nhau, việc gì phải làm điều thừa?" Hai người giằng co không buông, ta thầm than, thật sự là có một chút ngốc nghếch. Với thân phận của Cao Vô Dung hôm nay, lại còn có người trước mặt hắn mà không buồn đếm xỉa nữa.






Dận Chân từ sau lưng tấm bình phong bước ra nói: "Trẫm bảo chứng nàng lần này nhất định tuân theo lời dặn của thái y." Hà thái ý ngớ ra trong giây lát, vội vàng quỳ xuống thỉnh an.
Hà thái y lại nhẹ nhàng bắt mạch cho ta thêm lần nữa, đề bút kê đơn thuốc, một mặt nói: "Cũng như những gì Lý thái y đã kê từ năm trước, ta sẽ bổ sung thêm một ít nữa thôi. Cơ thể yếu ớt, không thể dùng thuốc quá mạnh, trong người chứa hàn độc, chỉ có thể từ từ dẫn đạo khơi thông. Trở lại với những thứ thuốc tốt này, hàng ngày đều phải dùng." Dận Chân hỏi: "Nếu tất cả đều tuân theo như chỉ dặn, có thể khỏi bệnh được không?"
Hà thái y chần chừ không nói, Dận Chân nói: "Cứ như lúc nãy khi trẫm còn ở phía sau tấm bình phong, có gì cứ nói thật." Hà thái y cúi đầu nói: "Xác thực như thần đã nói trước đó, là "tích trọng nan phản" [bệnh tích lũy lâu ngày khó có thể điều trị'>. Bây giờ chỉ có thể điều trị chu đáo, sẽ không đến mức quá nghiêm trọng. Nếu tất cả đều làm theo điều thần đã kê, thần có thể đảm bảo mười năm không phải lo nghĩ."
Dận Chân lạnh lùng hỏi: "Còn sau đó thì sao?" Hà thái ý cúi đầu không lên tiếng,sau một lúc lâu mới nói: "Hiện tại hãy còn sớm để tính đến chuyện sau mười năm nữa, muốn biết mười năm sau như thế nào thì còn phải xem cách điều dưỡng ra sao."
Dận Chân lặng im không nói gì, Hà thái y và Cao Vô Dung đến thở mạnh cũng không dám, cúi đầu đứng căng cứng. Ta đưa tay nắm lấy tay hắn, hắn siết chặt lấy tay ta nói: "Các ngươi đều lui ra đi!" Hai người vội vàng lẳng lặng rời khỏi.
Nghe bên ngoài đã gõ ba tiếng trống canh, ta nói: "Nghỉ ngơi trước đã nhé! Canh năm phải thượng triều rồi mà!" Hắn nói: "Sao chỉ mới thoáng cái đã trễ như thế này? Nàng tự mình đi ngủ trước đi! Ta xem một hồi nữa rồi mới ngủ." Nói xong lại cúi đầu xem.
Ta đưa tay che lại sổ sách nói: "Từ lúc dọn vào Dưỡng Tâm điện đến giờ, chàng có từng thật sự ngủ được một giấc nào chưa? Hôm nay không được xem nữa!" Hắn chau mày nhìn ta, ta nhẹ giọng nói: "Ta cũng sẽ lại lo nghĩ không yên cho cơ thể chàng mà! Hôm nay thái y vừa mới dặn, không được âu sầu lo lắng nữa."
Chân mày hắn giãn ra, khép lại sổ sách, đỡ ta đứng dậy, Cao Vô Dung đang canh giữ bên ngoài vội vàng vén mành lên. Bên trong Tây Noãn Các các cung nữ thái giám đang làm việc nghe thấy tiếng đều vội vã chuẩn bị đồ dùng rửa mặt.
Hắn nghiêng đầu nói: "Nàng không cần phải hầu hạ ta, tự ta rửa mặt được rồi!" Ta gật đầu định chạy đi, hắn kéo lại thấp giọng nói: "Thu dọn xong hết thì nhẹ nhàng quay lại đây." Khuôn mặt ta bỗng chốc nóng bừng bừng, nhìn long sàng [giường vua ngủ'> phía sau hắn, chợt sinh ra chua xót khổ sở, rút tay, chạy nhanh ra ngoài.
Ta vừa mới chuẩn bị đóng cửa tắt đèn, Dận Chân bên trong một lớp y phục, khoác áo bào bên ngoài đẩy cửa bước vào. Bỗng chốc toàn thân ta cứng ngắc, đứng ngơ ngác. Hắn đi đến gần, vuốt nhẹ gương mặt ta, nói: "Đừng hồi hộp! Ta chỉ muốn được nằm cùng với nàng." Ta đứng yên không động, hắn lôi ta đến bên giương nói: "Chúng ta đã phí hoài biết bao nhiêu thời gian rồi? Từ lúc ta đồng ý lấy nàng đến nay đã mười năm, ta bây giờ chỉ nghĩ cần phải tận dụng hết thời gian có thể để được bên nhau, ta sợ…" Vành mắt ta cay xót, vội nén nước mắt, gật đầu. Hắn tiện tay cất áo bào, đứng dậy thổi tắt đèn.
Hai người mặt đối mặt mà nằm, hắn cười nói: "Nàng sợ cái gì chứ? Ta hiện tại lòng có dư mà sức không đủ! Mệt chết được, còn kham nổi được cái gì. Yên tâm đi!" Ta không nén được cười rộ lên. Hắn cười day lên trán của ta búng một cái, nói: "Hiện tại nghe thì vui như thế, sau này chỉ sợ vì thế mà lại oán ta." Ta cáu lên nhéo hắn một cái: "Giỏi cho chàng nè!" Hắn cười nhẹ không nói.
Hai người im lặng một hồi, ta cầu khẩn: "Chàng đừng để Ngọc Đàn xuất cung có được không? Cho ta giữ lại bầu bạn." Hắn "uhm" một tiếng, nháy mắt đã chìm vào giấc ngủ. Ta chống đầu nhìn hắn, không nén được tiếng thở dài, trên bờ môi hắn khe khẽ áp nhẹ một nụ hôn, nằm xuống ngủ.

Cao Vô Dung thấp giọng kêu: "Hoàng thượng!" Ta vội vàng ngồi dậy khoác y phục, Dận Chân vẫn mê man ngủ chưa tỉnh, do dự một chút, lại đẩy đẩy hắn, "Sắp canh năm rồi!" Hắn nhíu mày rên "uhm" một tiếng, nhắm mắt lại thêm một lúc, bỗng chốc vùng lên ngồi dậy.
Ta đứng lên đi rửa mặt, sau khi dùng xong bữa sán