Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342622
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2622 lượt.
gầy thật gầy. Trong lòng chua xót, "Mấy ngày này có vất vả lắm không?" Hắn cười nói: "Cũng bình thường!"
Hai người lặng yên nằm ôm nhau, sau một lúc lâu, hắn mơ mơ màng màng nói: "Trẫm ngủ trước một lúc, nàng đói bụng thì gọi trẫm!" Vừa dứt lời, người đã chìm sâu trong giấc ngủ.
Ta nép trong lòng ngực hắn, chợt cảm giác được vị hạnh phúc trước nay chưa từng có,sâu tận đáy lòng vẫn mong mỏi giây phút này trôi qua thật chậm, chỉ hai người chúng ta, hai bên mãi mãi thuộc về nhau. Quá khứ đã là những ngày trước, tương lai cũng rất xa xôi, chúng ta chỉ sống cho khoảnh khắc này, không cần nghĩ đến tương lai đầy những muộn phiền.
Chưa đến một canh giờ, Dận Chân bỗng nhiên tỉnh giấc, hét lớn: "Nhược Hi!" Ta vội nói: "Ở đây mà!" Hắn thở dài nặng nề nói: "Ta cứ tưởng được ôm nàng cũng chỉ là một giấc mơ!" Cánh tay hắn bất ngờ tăng thêm lực siết chặt, ôm lấy ta gần như không thở nổi, "Tất cả đều đã là quá khứ, Thập Tam và nàng hãy ở bên cạnh ta!" Ta cũng siết chặt lấy hắn nói: "Chúng ta đều đang ở bên cạnh chàng!"
Dận Chân hỏi: "Trẫm…ta ngủ được bao lâu rồi?" Ta nói: "Ước chừng được một canh giờ." Hắn vội vàng xoay người ngồi dậy, "Nàng khẳng định đã đói cuồng lên rồi." Ta theo hắn ngồi dậy, "Chỉ đói có chút chút thôi à." Hắn một mặt đi giày một mặt kêu lên: "Cao Vô Dung!" bên ngoài một âm thanh lập tức đáp lại: "Có nô tài!" Ta lúc này mới kinh giác thì ra ngoài phòng vẫn luôn có người đứng canh. "Gọi ít cháo và thức ăn đến đây!" "Dạ!"
"Trẫm…ta còn có việc phải làm, nàng tự mình dùng bữa nhé!" Ta gật đầu. Hắn lặng lẽ nắm lấy tay của ta, buông ra, đứng dậy định đi. Ta kêu lên: "Tứ gia!" Vôi vàng sửa lại, "Hoàng thượng!" Hắn xoay người lại nhìn ta, "Ta muốn được gặp Ngọc Đàn, ở trong cung mấy năm nay, chúng ta vẫn luôn nương tựa bầu bạn với nhau, giống như chị em ruột. Ngay cả sau khi ta đến Hoán Y Cục, nàng vẫn luôn tận lực quan tâm." Hắn có hơi trầm ngâm, ôn nhu nói: "Được!" Ta do dự lại nói: "Ta còn muốn gặp tỷ tỷ của ta." Hắn nói: "Hiện tại không tiện, tất cả mọi thứ trong cung đều phải chỉnh đốn, qua một thời gian sau khi mọi thứ ổn định, ta sẽ cho nàng ấy đến gặp nàng." Ta mừng rỡ nói: "Đa tạ!"
Hắn cúi người khẽ chạm vào khuôn mặt ta, nói: "Về sau ta muốn nàng mỗi ngày đều cười như thế này!" Trong lòng ta ấm áp, nắm tay hắn, tiến đến khẽ hôn lên bờ môi, hắn tức thì có chút xao động, cả cơ thể chợt cúi xuống, ta vội thúc hắn nói: "Không phải chàng có việc phải làm hay sao?"
Hắn hơi ngẩn ra, đứng dậy cười mắng: "Thật là cái người lằng nhằng!" Nói xong xoay người bước đi. Hắn mới vừa đi ra, Mai Hương đi vào hướng về phía ta thỉnh an, thắp sáng đèn.
Mai Hương hầu hạ dùng xong bữa, bóng đêm cũng đã sâu hút. Cúc Vận ở ngoài phòng nói: "Cô cô! Ngọc Đàn cô cô đến." Ta vội vàng ra nghênh đón, Ngọc Đàn sắc mặt tiều tụy hướng về phía ta thỉnh an. Ta lập tức đến nâng nàng dậy, kéo nàng vào phòng. Mai Hương hướng về phía ta hành lễ xong khép cửa lui đi.
Ta kéo Ngọc Đàn ngồi trên ghế, hỏi: "Có khỏe không?" Nàng ngơ ngẩn một lúc, sắc mạt tự dưng thay đổi, bỗng nhiên quỳ xuống ôm lấy chân ta cúi đầu nổi lên khóc. Ta vội vàng quỳ xuống, ôm nàng ghé vào tai nói: "Muội có điều gì ủy khuất cứ nói cho ta biết."
Nàng quẹt nước mắt, nói: "Muội không muốn xuất cung." Ta lấy khăn giúp nàng lau khô dòng nước mắt, "Ta cầu xin hoàng thượng ban thưởng cho muội rồi, sau khi muội xuất cung chắc chắn sẽ không phải chịu khổ cực." Nàng nói: "Mấy năm nay muội được ban thưởng nhiều rồi, tuy rằng không thể so với tỷ tỷ, nhưng để dưỡng lão cũng có thể đủ." Ta lặng im một lúc, hỏi: "Trong lòng muội có ý trung nhân nào không? Ta cầu hoàng thượng chỉ hôn cho muội một hôn sự tốt nhé? Bây giờ tuổi muội dù không thể làm chính thất, nhưng hoàng thượng tự mình tứ hôn, sẽ không ai dám coi thường muội."
Thoáng chốc nước mắt của Ngọc Đàn như những giọt trân châu tuôn rơi. từng giọt từng giọt rơi xuống, lắc đầu khóc to: "Tỷ tỷ muội không muốn lập gia đình. Từ lúc vào cung muội đã không còn có ý niệm này trong đầu, mong muốn của muội cũng chỉ là người nhà được bình an. Em trai đều đã thành gia lập nghiệp, em dâu cũng chưa từng gặp qua, bây giờ quay về để làm gì đây? Còn không bằng ở lại trong cung, khi bọn họ nhắc tới có chị là ngự tiền phụng dưỡng, người bên ngoài đều sẽ nể mặt một chút, cuộc sống của bọn họ cũng thuận lợi, đó là toàn bộ nguyện vọng mà ta vào cung…. và lại ta sẵn lòng được ở bên tỷ tỷ.". Ta khẽ thở dài lẩm bẩm nói: " Người muốn ra thì không ra được, người có thể đi lại không muốn đi.". Ngọc Đàn khẽ năn nỉ:" Tỷ tỷ, người để ta ở lại đi! Để ta bầu bạn cùng tỷ tỷ."
Ta gật đầu nói:" Ta vẫn thầm mong ngươi có thể ở bên cùng ta mà! Trong cung này ta còn có thể tìm ai để trút bầu tâm sự đây? Có điều việc này ta không làm chủ được, chỉ có thể đi cầu Hoàng Thượng thôi.". Ngọc Đàn nín khóc rồi cừơi:" Tỷ tỷ đã đồng ý rồi, Hoàng Thượng nhất định sẽ nể mặt tỷ tỷ thôi". Ta kéo nàng đứng dậy:" Bản thân ta còn chưa nắm chắc, mà muội thì lại tràn đầy tự tin." N