Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342859

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2859 lượt.

giám cung nữ mọi ngày trông coi ở ngoài Dưỡng Tâm điện giờ cũng không thấy, chung quanh chỉ có thị vệ đứng yên canh giữ. Cao Vô Dung không biết lẩn ở đâu bỗng vụt hiện ra chặn ta lại, nói:" Cô cô đi đâu thế ạ?" Ta càng thêm sợ hãi, chạy vượt qua người hắn, hắn vội vàng túm ta lại :" Nô tài vừa thấy Thừa Hoan cách cách tới, Cô cô sao lại không ở bên với Thừa Hoan cách cách ạ?" Trong lòng sốt ruột, giật mạnh tay hắn ra, quát mắng:" Cẩu nô tài, đến ta cũng dám lôi kéo, người có mấy cái đầu."" Hắn vội vàng quỳ xuống dập đầu, ta lập tức chạy vội đi. Hắn ở phía sau chạy đuổi theo, lại không dám chạm vào ta, chỉ liên tục mở miệng van nài.
Trái tim ta như có cảm giác sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực, từng cơn khó chịu cứ thay nhau ùa đến, điên cuồng chạy đến phòng xử phạt.
Ta không có một chút vui mừng, trong lòng vừa yêu vừa hận hắn, nhìn hắn một hồi không động đậy, hắn che mắt ta lại, nói:" Nhược Hi, đừng nhìn ta như thế, Nàng không vui sao? Chúng ta đã hy vọng từ rất lâu mà." Bi thương khó nhịn nổi, cúi người gào khóc." Dận Chân, ta hận chàng! Ta hận chàng! Ta hận chàng!" Hắn cứng người, vỗ nhẹ lưng ta," Ta biết! Nhược Hi, ta làm như vậy cũng đều có nguyên nhân. Trước mắt nàng cứ bồi bổ thân thể cho khoẻ lại đã, sau đó ta sẽ giải thích cho nàng biết." Ta khóc nói:" Đó là muội muội của ta đó ! Là muội muội của ta đó!"
Dận Chân che miệng ta lại, nói:" Nhược Hi, nàng coi cô ta là muội muội, nhưng cô ta chưa từng coi nàng là tỷ tỷ. Không phải là ta đã không cho cô ta cơ hội." Ta cố hết sức giãy tay hắn ra, trong lúc giãy dụa, trước mắt như chuyển thành màu đen. toàn thân phút chốc trở nên mềm yếu. Hắn vội vàng đỡ lấy ta, ta vừa thở hổn hển, vừa cố gượng đẩy hắn ra.
Hắn nói:" Nàng không muốn thấy ta, ta đi. Nhưng nàng dù sao cũng phải nhớ chú ý đến con của chúng ta." Nói rồi kêu Mai Hương Cúc Vận tiến vào hầu hạ. Bản thân thì đứng đó nhìn chằm chằm ta, ta nhắm mắt yên lặng, hắn xoay người chậm rãi rời đi.
Trong lúc choáng váng nặng nề dường như đã mơ rất nhiều, nói mơ không ngừng, lung tung lẫn lộn, nhiều năm như vậy, lại giống như chớp mắt, nhưng lại đau khổ dằng dặc
Một ngày xuân, Ngọc Đàn ngồi trên giường thay ta thêu khăn, ta thì ngồi bên đọc sách, ngẫu nhiên có tiếng cười giòn tan, ngân nga ở trong phòng, hoà tan trong cô đơn lạnh lẽo khó khăn của Tử Cấm Thành.
Mỗi một lần ta bị bệnh đều là ngươi chăm sóc, khăn đắp được liên tục thay, thuốc bưng đến bên giường. Lần ấy muôn phần nguy hiểm , khi mà không còn ý chí muốn sống, là ngươi ở bên giường cả đêm ca hát, mãi đến khi ta tỉnh ra mới thôi.
Ở Hoán y cục lao dịch hèn hạ, ngươi không rời không bỏ, hao tổn tâm tư bảo vệ. Tình cảm tỷ muội đã gần hai mươi năm, ở nơi cung đình lạnh lẽo này vẫn luôn có được chút tình ấm áp làm bạn .
Ta cho rằng bằng vào tình yêu của hắn có thẻ bảo hộ ngươi, có thể làm cho ngươi không bị tổn thương trong Tử cấm Thành này, cũng không ngờ là hắn lại đối với ngươi như vậy.
Ngọc Đàn, từ nay về sau, chút ấm áp mờ nhạt cuối cùng ở Tử Cấm Thành cũng đã không còn nữa rồi.
Mai Hương đánh thức ta dậy, mang khăn cho ta lau mặt, mới nhận ra nước mắt đã dàn rụa đầy mặt từ trong mơ.
Trời vừa mới sáng, liền sai Mai Hương đi gọi Vương Hỉ tới gặp ta, Mai Hương do dự cúi đầu đáp vâng rồi hành lễ lui ra.
Chờ không bao lâu, Vương Hỉ vội vã chạy đến, bước đi loạng choạng, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt thâm quầng, đã tận mắt trông thấy toàn bộ quá trình, hiển nhiên chịu kích động không nhỏ. Mai Hương Cúc Vận mặc dù gương mặt cũng sưng phù, nhưng dù sao cũng không phải có tình cảm gì với Ngọc Đàn, chỉ vì đang sợ hãi cho chính bản thân mình mà thôi.
Mai Hương đứng ở bên, ta nói: "Ra ngoài đi!" Nàng chần chừ một lúc mới bước ra ngoài. Ta kêu Vương Hỉ ngồi xuống,Vương Hỉ cung kính đứng bên giường, chỉ chỉ phía ngoài rèm, ta làm khẩu hình không ra tiếng: "Ta cố ý." Vương Hỉ chợt hiểu ra, vội nói: "Nô tài không dám ngồi, tỷ tỷ có việc gì sai bảo ạ !"
Ta cân nhắc một hồi, cố gắng đè nén bi thương trong lòng hỏi: "Ngọc Đàn ngày đó… ngày đó… rốt cuộc thế nào?" Vương Hỉ hai mắt rưng rưng, da mặt run rẩy, giọng nói vẫn bình tĩnh đáp: "Đi rất nhanh, không có đau đớn." Nói xong nước mắt Vương Hỉ không ngừng rơi xuống, hắn lập tức dùng tay áo lau vội đi.
Ta ôm ngực hỏi: "Trước khi đi nàng có di ngôn gì không?" Một mặt Vương Hỉ quay đầu nhìn xung quanh, nhanh chóng móc ra từ trong ngực một miếng vải nhét vào dưới tấm đệm mà ta đang ngồi, một mặt nói: "Luôn khẽ mỉm cười, không nói một lời."
Ta dùng ánh mắt hỏi hắn, nhưng miệng lại hói: "Ngươi ổn chứ?" Vương Hỉ nhét mảnh vải vào kẽ đệm mà lại làm bộ dáng như đột nhiên phát hiện mảnh vải từ đó, một mặt trả lời: "Nô tài mạnh khoẻ."
Nói xong hai người yên lặng nhìn nhau, Vương Hỉ nói: "Tỷ tỷ nếu không có gì sai bảo, nô tài xin được cáo lui." Nói xong không chờ ta trả lời, đã vội vã đi ra ngoài. Ta muốn gọi hắn lại, nhưng rồi lại thôi.
Trong tay cầm mảnh vải Vương Hỉ mang đến, ngắn ngủn vài chữ nhưng mỗi chữ lại như từng nhát dao cứa vào lòng ta:" Xin tỷ tỷ che chở cho người nhà c