Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342558

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2558 lượt.

ta hồi lâu nói: "Cô cô, con nghe Hoàng bá bá nói người sẽ sinh cho con một đệ đệ phải không." Ta cúi đầu, Thừa Hoan nói: "Vậy cô cô đừng khóc nữa, người lại khóc, tiểu đệ đệ cũng sẽ khóc đó." Ta nghiêng đầu cố nén nước mắt, Xảo Tuệ vội nói: "Tiểu thư muốn nằm nữa không?" Ta lắc đầu.
Xảo Tuệ cười: "Vậy đứng lên đi! Nằm cả ngày cũng không tốt. Đã lâu không được hầu hạ tiểu thư rồi, hôm nay để nô tỳ hầu hạ tiểu thư rửa mặt!" Thừa Hoan nghe xong, liền nhảy xuống đất. Xảo Tuệ đỡ ta ngồi dậy.
Xảo Tuệ cùng Thừa Hoan cố ép, miễn cưỡng ăn được nửa bát cháo loãng, một ít măng sợi, Xảo Tuệ vẫn không hài lòng, lải nhải: "Người lớn bị đói cũng không sao, sao lại để đứa nhỏ bị đói chứ?" Còn Mai Hương đã cười đến tận chân mày, kích động thu dọn bát đĩa đi ra ngoài.

Được Xảo Tuệ tỉ mỉ chiếu cố, tinh thần mặc dù vẫn vậy, nhưng thân thể đã tốt lên rất nhiều. Thừa Hoan cười nói muốn gảy cho ta nghe một khúc đàn gần đây luyện được tốt, khó có lúc con bé chịu tĩnh tâm học đàn, lại là vì giúp ta vui vẻ, không muốn làm con bé mất hứng, gật đầu đồng ý. Nàng kéo ta đi vào phòng khách, đúng lúc Thập Tam chắp tay đứng bên cửa sổ, suy nghĩ xuất thần, nét mặt đều đang nhớ nhung, nụ cười hờ hững tràn đầy mệt mỏi. Hắn đứng ngay ở nơi sáng nhất ở trong phòng, thế nhưng toàn thân tản ra một sự vắng vẻ quạnh quẽ không thể nói lên lời, tựa như ánh mặt trời chiếu tới hắn đều tự động lẩn đi vậy.
Thập Tam hơi nghiêng đầu, nét tương tư lập tức được che dấu, vẻ mệt mỏi cũng biến mất, chỉ còn lại một Di Thân vương hành sự ổn trọng. Hắn cười ấm áp hỏi: "Tới lâu chưa?" Ta nói: "Vừa mới tới." Tùy ý tìm cái ghế gần nhất ngồi xuống, Thập Tam ngồi đối diện, quan sát ta vài lần, hỏi: "Thân thể khoẻ hơn chưa?" Ta gật đầu. Hắn lặng im rồi nói: "Thân thể là quan trọng nhất." Ta cố cười, nhìn về phía Thừa Hoan.






Thừa Hoan đang cố đeo móng gảy vào tay, một lúc lâu vẫn chưa đeo xong,ta nói:" Qua đây nào" Con bé bèn cầm móng gảy chạy tới, ta giúp con bé đeo cho chặt, nó cười chạy về bên cạnh đàn. Thập Tam cười nói:" Không biết sau này ngươi sẽ cưng chiều Hoan hơn, hay là tiểu muội muội của Thừa Hoan hơn đây." Ta nghiêng đầu cười hỏi:" Ngươi nghĩ là con gái sao?"
Thập Tam ngẩn ngơ nói:" Lòng ta mong đó là một bé gái." Ta nói :" Ta cũng mong là con gái." Hai người hiểu nhau cười , ta đang muốn nói tiếp, liếc thấy Dận Chân đang tiến đến, vội vàng ngừng lại, quay đầu đi, Thập Tam lập tức đứng dậy xoay người thỉnh an. Xảo Tuệ cùng Thừa Hoan đều hành lễ. Ta cũng đứng dậy nói:"" Hoàng Thượng thánh an!" Dận Chân cười cho mọi người ngồi xuống, rồi ngồi xuống ghế trên ở bên cạnh Thập Tam. Ta đứng im không động đậy, nói:" Nô tỳ không dám!" Dận Chân nhìn chằm chằm ta không nói, Thập Tam nhìn ta lại nhìn Dận Chân khó xử. Thừa Hoan bỗng gọi to :" Cô cô , người có muốn nghe Thừa Hoan đàn không vậy?" Thừa Hoan dường như có phần không yên lòng, mở to mắt nhìn ta, ta vội cười nói :" Nghe chứ!? Nói rồi vội vàng ngồi xuống, Thập Tam cũng thở phào, theo ta ngồi xuống,
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thừa Hoan nghiêm lại, ngồi ngay ngắn, tay phải khẽ hất lên, tay trái thì đánh xuống, tiếng đàn linh động vang lên trong phòng, ra là " Quy khứ lai " 1.
Âm "chuỷ" 2 làm chính , nhịp điệu chậm rãi , thể hiện hình ảnh "Thuyền phơi phới nhẹ đưa, gió hiu hiu thổi áo ". Giai điệu nhanh dần, vui buồn đan xen : " Ra lối nhỏ đến vườn hoang, tùng cúc vẫn còn đây.Dắt con vào nhà, có rượu đầy ly. Cầm bình, chén tự chuốc, ngắm cây, sân mặt vui ."
Tốc độ nhanh dần, cường độ âm thanh không ngừng mạnh lên, tình cảm càng lúc càng mãnh liệt :"Mây vô tâm bay ra hang núi, chim bay mỏi biết quay trở về" "Giàu sang chẳng phải điều ta nguyện, chốn đế hương không thể ước ao." " Hãy thuận theo sự biến hoá của âm dương mà về chốn tận cùng, vui mệnh trời, còn nghi ngờ chi ? " Tiếng đàn lên cao trào đột nhiên ngừng lại, khúc nhạc dạo cuối vang âm du dương. Thừa Hoan khẽ nhấn hai tay, toàn bộ điệu nhạc kết thúc ở âm "Cung". Dư âm réo rắt, ý vị sâu xa
Ta lắc đầu, đẩy tay hắn ra nói:" Rất nhiều chuyện là bất đắc dĩ, nhưng cũng có thể nếu đổi lại là người khác, hắn sẽ không làm như thế, chàng luôn lựa chọn cách thức cực đoan nhất, vừa làm tổn thương người tổn thương chính mình? Vì sao? Vì sao phải oán hận mãnh liệt đến thế? " Hắn lặng im không nói gì, ta khẽ thở dài, xoay người bước đi.

Xảo Tuệ ngồi trên giường cúi đầu cắt quần áo, ta ngồi ở bên nghiêng người qua nhìn hồi lâu nói:" Ngươi từ đâu tìm đến nhiều quần áo trẻ em dùng rồi như thế. Quá lãng phí mấy thứ này, quần áo đang nguyên vẹn lại bị cắt thành từng mảnh nhỏ." Xảo Tuệ ngừng tay , nói:" Là cố ý nhờ Cao công công hỗ trợ tìm đến, Đây là quần áo của tròn một trăm nhà có đứâ nhỏ khoẻ mạnh. Muốn làm cho tiểu cách cách một bộ " Quần áo trăm nhà"."
Ta lắc đầu cười, Xảo Tuệ nói:" Tiểu thư chưa từng nghe qua " Mặc quần áo trăm nhà, sống thọ bảy mươi bảy" sao? ta cố ý dặn tìm nhiều nhà của mấy họ " Lưu" "Trần " Trình ", mượn nhiều chút may mắn của " Lưu" ,"Trầm",