Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342554

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2554 lượt.

?" Ta ngây người,hình ảnh trên thảo nguyên nắm tay đi dạo, ôm ,hôn môi lướt qua trong đầu, trong lòng càng thêm giá lạnh, miệng vẫn không cam tâm nói:" Chuyện này rất quan trọng sao?"
--------------------------------
1 Đổng Hồ là quan Thái Sử (quan viết sử) của nước Tấn, đời vua Tấn Linh Công thời Xuân Thu. Họ Đổng chép sử rất vô tư, sự thật ra sao thì chép y như vậy, không sợ sự đe dọa của bạo quyền, nên được Khổng Tử khen là: Cổ chi lương sử.
2 Ban Cố (32 – 92 ) , là sử gia nổi tiếng Trung Quốc trong thế kỷ 1. Ông được biết đến nhờ sách Hán thư do gia đình ông viết ra.
3 Phạm Diệp) (398 – 445), là nhà chính trị, nhà sử học, nhà văn thời Lưu Tống Nam Triều (Trung Quốc), tác giả bộ chính sử Hậu Hán thư.
4 Trần Thọ (233- 297),trước làm quan cho nhà Thục Hán, sau khi Thục Hán diệt vong sang làm quan cho nhà Tây Tấn là tác giả của bộ chính sử Tam quốc chí, Trần Thọ là quan nhà Tấn, do đó phải lấy triều đại đã nhường ngôi cho Tấn là Tào Ngụy làm chính thống.
5 Phòng Huyền Linh ( 579–648) làm chức quan Tư mã, Tể tướng và Tể phụ vua Đường Thái Tông. Ông còn được gọi là Lương Văn Chiêu công. Ông là chủ biên của Tấn thư – một trong 24 bộ chính sử Trung Hoa.
6 Đấu : đơn vị đo lường cổ : 1 đấu = 10 lít.






Thập Tam thất sắc, ngẩng đầu nói: " Việc này bọn họ không dám làm bừa, chọc giận hoàng huynh, đầu tiên không may chính là Bát ca, không phải vạn bất đắc dĩ, bọn họ sẽ không lôi chuyện này ra gây thương tổn hoàng huynh. Huống hồ theo ta đoán, đây khẳng định là chủ ý của Cửu ca, lấy tính cách của Bát ca, tuyệt đối không đáp ứng hắn ta làm như vậy. Ta có thể đi tìm Bát ca nói chuyện một chút. Nếu như chỉ là vì chuyện ấy thi tạm thời ngươi không cần lo lắng, cứ để cho ta xử lý đi."
Sóng trước chưa tan sóng sau đã đến, nước mắt ta không ngừng rơi xuống gối, Thập Tam, ta không xứng để được ngươi quan tâm như vậy! Chợt thấy dưới thân đau đớn, trước mắt tối sầm, toàn thân vô lực ngã quỵ xuống giường, Thập Tam kinh hãi, lay gọi ta:" Nhược Hi! Nhược HI!? vừa thét lớn với bên ngoài:" Mau truyền thái y."
Xảo Tuệ chạy vội vào, nhào tới bên giường, sắc mặt tái nhợt, hét thảm một tiếng :" Không!" Lập tức quỳ xuống, liều mạng dập đầu khóc van:" Bồ Tát van cầu người ! Người đã mang đứa nhỏ của chủ tử đi rồi, hãy bỏ qua cho tiểu thư đi! Xảo Tuệ sẵn lòng chịu bất cứ cực khổ gì, từ nay ngày ngày trai giới, ngày ngày thắp hương," Thập Tam sắc mặt tái đi, không ngừng cao giọng gọi Thái y.
Ta cố há miệng, nhưng chỉ thể thở dốc, sau một lúc mới có thể khóc nói:" Đứa bé có lẽ không thể giữ được rồi!" Thập Tam giật chăn ra, cả chiếc váy đã bị nhuộm đỏ rực , hai tay hắn run run, rống lên :" Thái y đâu ?"
Còn chưa dứt lời, Dận Chân cùng thái y đã theo nhau đi ớên, Thập Tam vội vàng đứng tránh ra, Dận Chân ôm ta giận dữ hỏi Thập Tam:" Chuyện gì đây? Bảo ngươi tới khuyên người, ngươi đã khuyên thành thế này sao?" Không chờ Thập Tam trả lời, liền nhìn Hà thái y nói:" Mặc kệ người làm cái gì, muốn cái gì, nhất định không thể có việc." Thái y bắt mạch xong, sắc mặt trắch bệnh, tay run rẩy. Dận Chân gằn từng chữ:" Người lớn và đứa nhỏ đều phải bình yên, bằng không cho các ngươi cùng tuẫn táng theo.!" Rồi quay qua nói với Thập Tam :" Trẫm nhất thời sốt ruột, với…" Thập Tam vội nói:" Đệ hiểu !" Thập Tam nhấn mạnh dùng "đệ" mà không dùng " thần đệ" . Dận Chân gật đầu một cái, cũng không nhiều lời, hai người đều chăm chăm quan sát thái y.
Xảo Tuệ khóc lóc nói:" Ta giúp phúc tấn truyền lời, đã hại chết tiểu cách cách, ta…" Ta cố nén đau thương, vội che miệng nàng nói:" Không liên quan đến chuyện của ngươi, rất nhiều việc cuối cùng cũng không trốn được, không có nhân làm sao có quả? Ngươi không rõ phức tạp ở bên trong, thế nên đừng tự trách mình nữa, kỳ thực ngươi không có bất cứ liên quan gì hết." Xảo Tuệ lau nước mắt nói:" Bệnh tình của tiểu thư vẫn không tốt, bao tâm tư của Hoàng thượng đều đặt vào tiểu thư. Ta không nhìn ra tâm tư của Hoàng thựơng, chính hoàng thượng cũng không đề cập đến chuyện đứa nhỏ, xung quanh cũng không ai dám nói. Ta từng nghe Thập Tam gia khuyên Hoàng thượng, nếu như trong lòng khó chịu thì cứ trút hết ra, Hoàng thượng lại nói mình vẫn ổn. Thập Tam gia còn từng hỏi qua ta, ta nói ta cũng không biết lúc ấy Phúc tấn cùng tiểu thư nói cái gì, Thập Tam gia chỉ dặn ta sau này không được có bất cứ liên hệ gì với Bát phúc tân, những cái khác cũng không hề nói."
"Hoàng thượng biết ta đã gặp Bát phúc tấn sao?" Xảo Tuệ còn chưa trả lời, chợt nghe thấy tiếng bước chân, vội thấp giọng nói:" Ta không biết." Vừa dứt lời, Mai Hương cùng Cúc Vận một người nâng bàn gỗ tiến vào, thấy ta tỉnh, đều vui mừng hoan hỉ, vừa thỉnh an vừa nói:" Hà thái y nói cô cô hôm nay sẽ tỉnh lại, sai chúng ta chuẩn bị đồ ăn cho tốt, thực sự là thần y."
Cúc Vận nừa quỳ ở bên giường hầu hạ ta dùng bữa, trên bát canh có mấy đài sen xanh nhạt được làm rất khéo đang lững lờ trôi, ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt, ăn thì mềm nhuyễn ngọt dịu, liền muốn ăn thêm mấy m