Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2557 lượt.
iếng, ba người ngồi vây ở bên giường đều vui ra mặt.
Dùng xong bữa rồi uống thuốc, để Xảo Tuệ cùng Mai Hương giúp ta lau người một chút , hết thảy xong xuôi, cảm giác được thân thể thoải mái hơn không ít. Hai người đang bận thu dọn, Dận Chân bước vào, Xảo Tuệ Mai Hương liền thỉnh an, Dận Chân cũng không hề để ý, chỉ chăm chưm nhìn ta , hai người khẽ liếc nhìn nhau, cúi đầu lẳng lặng lui ra.
Ta nhìn hắn mỉm cười, hắn bước nhanh vài bước ngồi xuống bên giường ôm lấy ta: "Chỉ mới hơn mười ngày, lại tưởng như mấy kiếp chưa hề trông thấy." Hai người ôm nhau một hồi lâu, ta nói: "Xin lỗi! Ta biết chàng rất hy vọng vào đứa bé này." Trên mặt hắn thoáng hiện lên chút đau đớn, nhìn lại chỉ thấy đang mỉm cười: "Không sao đâu, thân thể nàng là quan trọng nhất."
Ta nhìn hắn, đứa bé ấy ,nếu lớn lên, sẽ giống như hắn nhiều hơn một chút, hay là giống ta hơn? Nếu là con gái , giống hắn thì sẽ có dáng vẻ thế nào nhỉ? Thế nhưng chung quy là vẫn không thấy được rồi … Bi thương dâng tràn trong lòng: "Đứa nhỏ đều là tiên tử bị đày xuống phàm trần, trời cao không muốn con của chúng ta tới trần thế trải qua đủ loại trắc trở, nên mới lại đem nàng mang về rồi. Hiện giờ nàng đang bay trên một áng mây ngũ sắc,, có thần tiên muông thú vờn quanh, một nơi có trăm hoa khoe sắc, rất vui vẻ." Dận Chân cứng người lại, giọng nói lại vẫn dịu dàng như cũ: "Ừ! Đứa nhỏ sẽ rất vui vẻ.!"
"Không nên oán hận bất cứ ai được không? Chuyện này nếu có sai, cũng là do ta sai" .Dận Chân nâng ta dậy, giúp ta gỡ những sợi tóc mai đang rối lại với nhau: "Giờ đây chuyện quan trọng nhất của nàng chính là bồi bổ cho mình khoẻ lại. Nếu như nàng vẫn còn bận tâm đến những người hoặc việc không liên quan nữa, ta sẽ thực sự tức giận đấy!" Giọng hắn ôn hòa, nhưng ở sâu trong đáy mắt, lại đang cho thấy cơn tức giận cùng với sự băng giá đến ghê người. Trong lòng ta run cầm cập , trong đầu nhanh chóng vớ được câu nói "Thiên tử tức giận, trăm vạn xác người, máu chảy ngàn dặm." đã suýt nói ra, may mà cố nhịn được.
Ta chỉ biết sơ lược về kết cục của mấy người Bát A Ca, Thập A Ca, Thập Tứ A Ca, nhưng kết cục từng phúc tấn của bọn họ thì một chút ấn tượng cũng không có, dù sao phụ nữ ở cổ đại cũng chỉ là người khuất dưới cái bóng của người khác, đến cả tên mình cũng sẽ không được lưu lại trong gia phả, chỉ được ghi sơ lược bằng một danh xưng "X thị" nào đó mà thôi . Với tình nghĩa sâu nặng của Bát phúc tấn đối với Bát A Ca, nàng sẽ phải đối mặt với kết cục cuối cùng thế nào đây ? Trong lòng chợt nghĩ đến mấy chữ "cùng chết mà thôi".
Dận Chân cười nói: "Hôm nay trời nắng đẹp, ta mang nàng ra bên ngoài đi dạo một chút."
Ta gật đầu nói: "Ta cũng rất muốn ra bên ngoài một lát, ở mãi trong phòng, không bệnh cũng thành ra bị bệnh. Chỉ là ta đi không được nhiều. Chàng cho người mang hai chiếc ghế mây đặt ngoài sân đi, chúng ta ra bên ngoài ngồi một chút vây!". Dận Chân kêu lên: "Cao Vô Dung!"
Cao Vô Dung đáp lời sau đó đẩy một cái xe lăn được làm bằng gỗ đàn hương có điêu khắc hoa văn, bên trên đã đặt một tấm đệm mềm, chỗ tay vịn còn cố ý dùng vải mềm thêu hoa bọc lại. Ta khen: "Thật tinh xảo!" Dận Chân vừa ôm lấy ta đặt lên xe lăn, vừa nói: "Vì tốt nên mới được dùng. Có thoải mái hay không? Chỗ nào không ổn sẽ cho sửa lại."
Dận Chân tuỳ ý đẩy ta đi , vừa lúc Đinh Hương nở hoa ,mùi hương từ xa đã có thể ngửi thấy được, ta cười nói: "Năm nay ta lại để lỡ mất mùa hoa rồi, thời gian này năm ngoái… đang vội vàng hái hoa đó!". Mới nói được một nửa, đã nghĩ đến Ngọc Đàn khi đó cùng ta hái hoa phơi khô, cố gắng nén lại thanh âm mới dùng tiếp giọng điệu như cũ để nói cho hết lời.
Dận Chân đưa ta đến dưới tàng cây Đinh Hương, cười nói: "Hoa tàn vẫn có thể nở lại, sang năm lại tiếp tục hái vậy!" Ta đứng dậy từ trên ghế, đi vài bước, nhặt lấy một chuỗi Đinh Hương màu tím, đưa tới chóp mũi ngửi một lúc, sau đó lại nghiêng người đặt đưới mũi Dận Chân, hắn cười nói: "Rất thơm!" Vừa nói vừa cầm lấy chuỗi hoa từ trong tay của ta, quấn vài vòng trên búi tóc của ta, cắm thật chắc: "Như vậy chỉ cần ta khẽ cúi đầu là có thể ngửi được rồi."
Ta nâng tay áo lên nghe vậy liền buông xuống, cười nói: "Mùi thuốc trên người sẽ át hết hương hoa thôi." Dận Chân đặt đầu xuống vai ta nói: "Ta chỉ cảm thấy được mùi thuốc cùng hương hoa hoà vào nhau càng thơm hơn mà thôi.".Ta muốn đẩy hắn ra, nhưng chưa kịp làm, ngược lại bị hắn ôm càng chặt, hắn hôn từng chút từng chút ở quanh cổ, rồi nói: " Vẫn là nàng thơm nhất!".
Dận Chân ngày xưa cũng thích chọc ghẹo ta, nhưng chưa bao giờ lại có hành động như thế này ở bên ngoài, ta quýnh lên muốn đẩy ra nhưng lại đẩy không nổi, đành đưa tay đến chỗ nhột dưới cánh tay của hắn, vừa nói: "Còn không buông ra sao?Bị người ta thấy bây giờ!". Dận Chân cười lớn, dùng tay cù lại ta: "Người sợ buồn nhất mà cũng dám dùng trò này, cũng không sợ dẫn lửa tự thiêu sao?"
Bị cù vài cái, ta cười đến mệt lử nằm yên trong lòng hắn, chỉ biết một mặt thở, một mặt năn nhỉ: "Chàng chính là Hoàng thượng đó, hôm nay lại chẳng ra thể thống gì cả." Dận Chân nhìn ta