Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2555 lượt.

thấy thần sắc hoàng huynh khi nghe được những lời của thái y. Đó là cảm giác thương tâm đau đớn tuyệt vọng khắc cốt ghi xương. Dù ta hy vọng hoàng huynh có thể buông tha Bát tẩu, nhưng vì chuyện của ngươi hoàn toàn có thể hiểu được tại sao huynh ấy làm như vậy. Mâu thuẫn giữa Hoàng huynh cùng Bát ca, Cửu ca, Thập ca là mâu thuẫn của triều đình, là chiến tranh của đàn ông, hoàng huynh hết sức ngăn cách ngươi ở bên ngoài mọi việc, nhưng bọn họ hết lần này đến lần khác cứ muốn đem ngươi kéo vào, lần này hoàng huynh tức giận cũng là có tình có lý. Huống chi hoàng huynh chỉ lệnh cho Bát ca bỏ vợ , hoàng huynh cũng tuyệt đối không ngờ đến lại có kết cục như vậy."






Ngồi dựa vào thùng xe ngơ ngác, ta nghe giọng mình dường như từ một nơi rất xa rất xa bay tới, ở một khoảng không xa xăm, có phần tức giận, " Chúng ta chưa từng sai, vậy rốt cuộc là ai sai?" Thập Tam lặng im thật lâu nói:" Trời đất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm." 1
Xe ngựa chậm rãi dừng lại, Cao Vô Dung đỡ ta xuống xe. Thập Tam bước đằng sau ta cùng bước vào Noãn các. Dận Chân đang dùng bữa một mình, thái giám hầu hạ ở hai bên thấy chúng ta bước vào, đều vội vàng khom người lặng lẽ rời khỏi. Thập Tam hướng về phía Dận Chân thỉnh an, Dận Chân lãnh đạm nói:" Các ngươi chạy loạn khắp nơi như vậy, sợ là chưa có thời gian dùng bữa, ngồi xuống ăn luôn đi!" . Thập Tam khẽ đáp:" Vâng" rồi ngồi xuống, thấy ta vẫn đứng nguyên như cũ không động đậy, nhíu mày liếc ta.
Ta đi tới ngồi vào bàn, Cao Vô Dung dọn bát đũa ra, cầm đũa nhìn chằm chằm một bàn đầy đồ ăn nhưng ta lại không hề muốn ăn chút nào, do dự một lúc, đặt đũa xuống nói:" Ta không ăn nổi." Dận Chân không để ý đến ta, chỉ nhìn Thập Tam nói:" Trẫm đã phái người truyền chỉ:" tước bỏ tước vị của Đôn Quận vương Duẫn Thị Ngã, triệu hồi kinh sư, vĩnh viễn giam cầm."
Chiếc đũa trong tay Thập Tam run lên, hướng mắt nhìn về phía ta. Ta ngồi im không động, trong đầu thì rối như tơ vò, lịch sử của ta sai rồi sao? Hay là chính lịch sử sai rồi? Ta vẫn cho rằng Bát a ca, Cửu a ca cùng Thập a ca đều là Ung Chính năm thứ tư mới gặp nạn, nhưng hiện tại mới là Ung Chính năm thứ hai? Càng hỗn loạn càng không thể nhớ nổi bất luận chuyện gì về Thập a ca, bóng dáng của hắn chỉ lờ mở ẩn hiện phía sau của Bát a ca và Thập Tứ a ca.
Ta cúi đầu cười khổ rồi nhìn Cao Vô Dung sai bảo:" Đi lấy bầu rượu lại đây." Cao Vô Dung khẽ liếc nhìn Dận Chân, lại mau chóng cúi đầu bước đi.
Ta cảm giác cơ thể mình nhẹ bay như lông vũ vậy, trôi dạt giữa một dòng sông tối om, không còn đau đớn, không có vui buồn. Để mặc cho con sóng tuỳ ý đưa đẩy, nhưng vẫn cứ có một giọng nói cố chấp gọi ta, không ngừng gọi " Nhược Hi" không ngừng nói:" Chúng ta mãi là bạn." Trong mơ hồ ta hiểu được mình không thể cứ thế mà đi, ta muốn xác nhận một chút.
"Nhược Hi!" Ta yếu ớt mở miệng, mấp mãy mãi mà chẳng thành lời. Thập Tam nắm chặt tay ta nói:" Sao ngươi lại ngốc như vậy chứ? Một ngày là tri kỷ, cả đời là tri kỷ! Những việc này cũng không phải lỗi của ngươi, ta không hề trách ngươi chút nào hết, nếu thật sự có oán hận, cũng chỉ oán tạo hoá trêu ngươi mà thôi."
Nước mắt cứ thế tuôn rơi, Thập Tam lấy khăn tay cố gắng giúp ta lau nước mắt:" Đồng ý với ta, ngươi sẽ không bỏ đi, sẽ không buông tay! Nhược Hi! Ta chẳng thể chịu được mất mát hơn nữa." Ta mấp máy môi, một chút thanh âm cũng không thành tiếng, mồ hôi đã toát ra không ngừng. Thập Tam vội nói:" Đừng vội, có gì sau này nói cũng được mà. Ngươi đã sốt cao vài ngày rồi, giọng nói e là phải thêm mấy ngày nữa mới bình thường trở lại."
Ta run run khoa tay, Thập Tam đưa tay tới, khẽ đỡ lấy tay ta, ta dùng ngón trỏ viết lên tay hắn:" Thực sự vui vẻ!" Thập Tam gât đầu nói:" Ta vẫn luôn vui mừng vì được kết bạn với ngươi." Ta khẽ nhếch bờ môi, nhưng thực sự không cười nổi, tiếp tục viết:" Thập Tứ,bằng lòng." Chỉ vài chữ, mà đã phải dùng hết sức để viết ra.
Thập Tam sửng sốt một chút, khẽ thì thầm vào tai ta hỏi:" Chuyển lời cho Thập Tứ đệ, ngươi bằng lòng?" Ta cố sức gật đầu xuống. Thập Tam lẳng lặng nhìn ta một hồi, rồi như đã quyết tâm, khẽ hỏi:" Nếu như ta làm theo, ngươi đồng ý với ta tuyệt đối sẽ không mặc kệ chính mình nữa chứ?" Ta lại cố gật đầu, lấy tay làm thành một động tác như một con chim đang bay lượn.
Khoé mắt Thập Tam rưng rưng, gật đầu nói:" Ta sẽ mau chóng nói cho Thập Tứ đệ biết." Ta dùng mắt biểu thị biết ơn với hắn, hắn nói:" Ngươi nghỉ ngơi đi!" Ta quét mắt nhìn xung quanh, chỉ có Xảo Tuệ đứng yên ở bên rèm, Ta từ từ nhắm mắt lại, rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Mê man chẳng phân biệt được ngày đêm, có lúc tỉnh lại thì thấy trong phòng sang trưng, có lúc lại thấy trước mắt tối đen. Luôn cố gắng gượng, nỗ lực nhìn rõ những người xung quanh, có lúc là Xảo Tuệ, có lúc là Mai Hươnng, có lúc là Cúc Vận, chưa từng thấy hắn. Tỉnh tảo trong phút chốc, lại tiếp tục ngủ, tỉnh rồi lại ngủ, cứ thế miên man.
Không biết đã qua bao nhiêu ngày đêm, rốt cuộc cũng có thể nói được , câu đầu tiên ta nói