Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342527
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2527 lượt.
t, cho nên mới muốn rời đi. Dận Chân, để ta đi đi!"
Dận Chân trầm mặc một lát, nói:" Nếu như ngươi bằng lòng, chúng ta có thể trở về như trước." Ta lắc đầu nói:" Không ai có thể trở về như trước nữa, Ngọc Đàn đã chết, con cũng không còn, Thập Tam gia bị nhốt mười năm, ngươi từ năm thứ năm mươi một đến nay cẩn trọng từng chút, những ngày nhẫn nhịn vì lợi ích toàn cục, những việc này đều chắn ở giữa chúng ta, chúng ta không có thể coi như chưa từng xảy ra việc gì, hơn nữa ta vĩnh viễn không có khả năng không hề quan tâm đến đám Bát gia, ta không làm được!"
Dận Chân im lặng ngồi một lúc rồi đứng dậy bước đi, bóng dáng hắn thẳng tắp bước qua bức rèm đổ nát. một hồi leng keng vang lên, tiếng chưa ngừng mà bóng người đã mất.
Thập Tam nhìn thẳng vào ta hồi lâu, ta nói :"Ngươi đi theo hắn đi!"Thập Tam khẽ thở dài, ngồi co lại trên ghế nói:" Hoàng huynh hiện tại khẳng định không muốn gặp ta, lần này người có thể thay ngươi truyền tin cho Thập Tứ đệ, trừ ta ra không còn ai khắc, Hoàng huynh dù chưa truy cứu, nhưng trong lòng nhất định đang rất giận ta."
Ta nói :" XIn lỗi!" Thập Tam cười khổ nói:" Nếu ta biết Thập Tứ đệ có trong tay thánh chỉ tứ hôn, e là sẽ không dễ dàng đồng ý với ngươi như vậy." Ta nói:" Chính ta cũng không ngờ tới, ta cho rằng hắn có thể có ý chỉ cho phép ta ra cung, hiện tại mới biết thì ra chỉ là ta lầm tưởng mà thôi."
Thập Tam đứng thẳng người lên, vui mừng nói:" Ngươi không muốn gả cho Thập Tứ đệ ư? Chỉ cần ngươi không muốn, việc này còn có thể cứu vãn được." Ta im lặng trong thoáng chốc nói " Ta không muốn gả cho hắn, nhưng nếu như vậy mà ta có thể ra cung, ta sẵn sàng chọn cách này. Huống chi, đây chỉ là một việc trên danh nghĩa mà thôi." Thập Tam thở dài, rơi lại vào trong ghế, lẩm bẩm tự nói: "cái mớ bát nháo này là sao chứ!"
--------------------------------
1 "Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu" trích từ Đạo đức kinh chương thứ năm, ý là: trời đất không có lòng nhân từ, không có nhân ái, đối vạn vật tựa như đối chó rơm như nhau, mặc cho vạn vật tự sinh tự diệt.
sô cẩu – chó rơm : Những con chó kết bằng rơm khi chưa bày để cúng thì được cất kỹ trong rương hoặc giỏ, bao bằng gấm vóc, khi cúng xong rồi, người ta liệng chúng ra đường, người đi đường giẫm lên đầu, lên cổ chúng hoặc lượm về để nhóm lửa. (Nguyễn Hiến Lê, Lão Tử -Đạo đức kinh, Văn Hoá, tr. 171).
Mấy ngày sau vẫn không thấy động tĩnh gì từ phía Dận Chân. Lúc Thập Tam đến thăm ta, ta hỏi hắn:" Hoàng thượng rốt cuộc muốn thế nào đây?" Thập Tam than thở:" Ta cũng không biết. Dù sao đây là bắt huynh ấy chắp tay đem người phụ nữ của mình đưa cho người ta, hoàng huynh sao có thể chịu được chứ?" Nói xong lại thở dài một lúc mới rời đi.
Hà thái y mỗi ngày đều tới bắt mạch theo thường lệ. Hôm nay hắn khám xong, cười nói:" Tốt hơn rồi, dùng thêm vài thang thuốc nữa, là có thể ngừng uống được rồi." Nói rồi muốn đứng dậy cáo lui. Ta ra hiệu cho Xảo Tuệ đang đứng bên đi ra ngoài, nhìn Hà thái y nói:" Rốt cuộc tình hình của ta bây gìơ đã đến mức nào rồi?" Hà thái y nói:" Sắp khỏi rồi. Sau này hằng ngày chỉ cần điều dưỡng bồi bổ thôi."
Ta nói:" Ta không hỏi bệnh lần này, ta muốn biết rốt cuộc ta còn bao nhiêu thời gian?" Hà thái y trầm ngâm không đáp,ta nói tiếp:" Làm ơn nói cho ta biết sự thật đi! Bệnh nhân có quyền biết bệnh tình của chính mình, thầy thuốc cũng có trách nhiệm nói sự thật cho bệnh nhân."
Hà Thái y khẽ thở dài nói:" Đã quen biết nhau hơn năm rồi, ta cũng hiểu cô cô không phải như những người trong hồng trần, chỉ e từ lâu đã thờ ơ với chuyện sống chết. Cô cô còn nhớ rõ lần đầu tiên bắt mạch ta đã nói gì không? Nếu làm theo lời dặn, có thể duy trì mười năm không ngại." Ta gật đầu, Hà thái y nói tiếp:" Hôm nay đã qua hơn một năm, vốn là còn lại hơn tám năm nữa. Nhưng hôm nay ta chỉ có thể nói nếu như tất cả đều tốt, cũng chỉ có thể còn ba bốn năm nữa mà thôi."Sau khi nói xong liền cúi đầu xuống.
Ta cười nói:" Hà thái y không cần phải thế. Ta thực sự không phải là bệnh nhân ngoan. Việc này hoàng thượng cũng biết chứ?" Hà thái y nói:" Hoàng thượng chưa từng hỏi chuyện này, ta cũng … ta cũng không dám nói."
Ta nhảy xuống giường, chạy chân trần bước theo, bàn tay vừa mới chạm vào ống tay áo hắn, rồi lại do dự dừng lại, tay ao hắn cứ thế lướt qua ta, ta dựa vào khung cửa, nhìn theo bóng hắn đi xa, thân mình chẳng còn khung xươngđể chốngđỡ, ngã lăn trên đất. Nếu ta quyết định phải rời đi, đây có lẽ là kết cục tốt nhất, từ nay về sau hắn không cần nhớ thương, trong lòng sẽ không còn có ta, không yêu sẽ không đau!
Trong miệng không ngừng thì thào "Từ ái dục sinh lo, từ ái dục sinh sợ, xa lìa hết ái dục chẳng còn lo sợ gì? Thế nên chớ đắm yêu, vì đắm yêu biệt ly là khổ, nếu không còn niệm yêu ghét, thì không còn gì ràng buộc." 1
Không ngừng nhắc đi nhắc lại với chính mình, chỉ có như vậy mới ngăn cản chính mỉnh đuổi theo, mới có thể để bản thân chìm trong đau đớn khôn cùng mà lập tức tan biến.
"Thế nên chớ đắm yêu, vì