The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342847

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2847 lượt.

u. Đi được một lúc, Thập tam nói:
- Ta mời Lục Vu cô nương cùng đến ngắm đèn đấy!
Nhược Hi ngẫm nghĩ:
- Chủ nhân của căn phòng mà lần trước chúng ta ghé qua phải không?
Thập tam gật đầu, Nhược Hi cười nói:
- Hay quá! Đang cảm thấy ít người thì không vui đây. Huống hồ lần trước tôi mượn áo choàng của chị ấy, đến giờ vẫn chưa trực tiếp cảm ơn được.
Thập tam nghe xong, dừng chân ngoái đầu bảo tên hầu nhỏ:
- Ta nói đúng chưa nào?
Nhược Hi dừng lại theo, nghi hoặc ngoảnh nhìn.
Tên hầu nhỏ tiến tới, chắp tay thi lễ:
- Thập tam gia nói cô nương không phải người tầm thường, tôi còn chưa tin. Hôm nay được gặp mới biết anh ta không nhìn lầm.
Nhược Hi cũng cười:
- Chắc đây là chị Lục Vu rồi! Chẳng ngờ chị đến, nếu không tôi đã đem áo choàng ra trả – Vừa nói vừa thầm nghĩ, trông cách bài trí căn phòng lần trước, đủ biết cô ta lưu lạc chốn phong trần nhưng là người tâm cao khí ngạo, ban nãy chắc hẳn sợ bị xem thường nên không muốn lộ diện ngay.
Trời tối dần, đường sá càng lúc càng đông. Nhìn dọc phố, hai bên lề đèn giăng ngút ngát như biển sao. Người qua lại nườm nượp, tiếng nói cười liên miên không dứt. Nhược Hi háo hức ngắm nghía, ngắm cả những cô gái lướt qua bên mình, ba người kia cười rộ, Lục Vu hài hước bảo:
- Trông cô cứ như chưa bát phố bao giờ ấy!
Nhược Hi thở dài, lắc đầu nói:
- Lại chẳng? Cả ngày như ngồi tù.
Lục Vu ngẩn người, rồi cười phá lên.
Nhược Hi vốn không giỏi giải đố chữ nên chỉ ngắm hoa đăng. Thập tam và Lục Vu thì chẳng chú ý mấy, rõ ràng cũng không hứng thú với các câu đố, bởi vậy bốn người cứ vừa đi vừa nhìn ngó lung tung.
Thập tam dẫn cả bọn lên một tửu lâu. Tiểu nhị hiển nhiên đã quen mặt gã, vội tìm một chỗ gần cửa sổ, xếp dọn để họ ngồi xuống:
- Lát nữa đoàn múa rồng và sư tử sẽ đi qua bên dưới đây, các vị ngồi chỗ này xem rõ mà khỏi phải chen chúc.
Bốn người vừa trò chuyện vừa ngó xuống đường nhìn khách bộ hành qua lại, chợt nghe có tiếng hỏi:
- Thập tam ca cũng ở đây à?
Nhược Hi ngoái đầu, nhận ra Thập tứ a ca và mấy thiếu niên đang đứng sau lưng bọn họ. Bọn thiếu niên nhanh nhảu cúi mình trước Thập tam, Nhược Hi và Xảo Tuệ thì vội đứng dậy định thỉnh an Thập tứ, khung cảnh nhất thời nhộn nhạo hết cả lên. Song Thập tam và Thập tứ không để mọi người kịp tung hô, đã xua tay cắt ngang:
- Đều mặc quần áo dân thường, đừng phép tắc nhiều như thế!
Không khí hơi lắng lại, Lục Vu đứng bên Nhược Hi, ngoảnh mặt nhìn ra cửa sổ. Xảo Tuệ thì cúi đầu đứng im. Nhược Hi nhìn hết Thập tam sang Thập tứ. Hai người tuy đều đang cười, nhưng nụ cười rất khác nhau, Thập tam thì lơ đãng bất cần, Thập tứ thì lạnh lùng lịch sự. Thấy Nhược Hi nhìn mình, Thập tứ a ca trừng mắt nhìn lại, Nhược Hi dẩu môi, đoạn cúi mặt xuống.
Đương lúc ấy, một thiếu niên gầy gò cùng nhóm Thập tứ bỗng hỏi:
- Đây chẳng phải Lục Vu cô nương ư?
Bấy giờ Lục Vu mới ngoảnh vào, ngó người vừa lên tiếng, sắc mặt lãnh đạm, không nói không rằng, rồi hướng ánh nhìn xuống đất. Thập tứ lúc này mới nhận ra Lục Vu là nữ nhi, bất giác ngắm kỹ thêm một chút. Lục Vu cứ cúi đầu, vẻ mặt hờ hững, Nhược Hi thò tay xuống gầm bàn siết nhẹ tay nàng. Nàng ngoảnh sang nhìn, Nhược Hi hé miệng cười, rồi buông tay nàng ra.
Một thiếu niên béo lùn lộ vẻ chế giễu:
- Đúng là Không ăn chơi phí đời tuổi trẻ! Thập tam gia trái ấp phải ôm, thật lắm diễm phúc quá!
Hắn vừa dứt lời, mặt Thập tam đã lạnh hẳn đi, nhưng gã chưa kịp tỏ thái độ, Thập tứ đã hừ mũi mắng át:
- Sát Sát Lâm, ngươi nói lăng nhăng gì thế?
Sát Sát Lâm hiển nhiên không hiểu vì sao ngón bợ đỡ của mình lại khiến Thập tứ gia bực bội, hắn vô cùng thắc mắc, cứ đứng như trời trồng. Bên cạnh có người nhận ra Nhược Hi, muốn nhắc nhở Sát Sát Lâm nhưng đã muộn.
Nhược Hi vẫn cúi mặt, nhếch miệng cười, rồi ngẩng lên hỏi:
- Các vị ra ngắm đèn hay ngắm người đây?
Bấy giờ cả bọn mới lục tục ngồi xuống.
Múa sư tử rất nhộn nhịp, múa rồng cũng rộn ràng, nhưng trong những người có mặt, chỉ mình Nhược Hi và Xảo Tuệ là thật sự thưởng thức. Những người khác hoặc là trầm ngâm nghĩ ngợi, hoặc là len lén dò xét Nhược Hi, có vài người cứ nhìn Lục Vu chằm chằm.
Đêm về khuya, đèn đã ngắm xong chơi đã thỏa, Nhược Hi rục rịch đứng dậy. Thập tứ nói ngay:
- Để em đưa Nhược Hi về.
Nhược Hi nghe vậy, nhân lúc Thập tứ không để ý, kín đáo nhún vai với Thập tam a ca. Thập tam phì cười. Cuối cùng gã tiễn Lục Vu, Thập tứ hộ tống Nhược Hi và Xảo Tuệ, những kẻ khác tự động ai về nhà nấy.
Trời hơi lạnh, Xảo Tuệ lấy áo choàng đã mang sẵn khoác lên vai Nhược Hi rồi lùi lại đi sau, để Nhược Hi sóng bước với Thập tứ a ca. Về đến tận cổng phủ, cả hai vẫn không nói câu nào.
Tên hầu nhỏ ra mở cửa, thấy Nhược Hi và Thập tứ a ca thì tươi cười thỉnh an, đoạn nói:
- Tiểu thư đấy ạ? Lan chủ tử sai người ra hỏi mấy lần rồi!
Thập tứ cho tên hầu bình thân:
- Bát ca có nhà không?
Tên nọ vội đáp:
- Chắc đang ở chỗ đích phúc tấn. Để tiểu nhân đi báo nhé?
Thập tứ vừa tiến vào vừa bảo:
- Nói với Bát ca là ta đợi trong thư ph