Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342614
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2614 lượt.
ắc giận:
- Cô còn không biết? Mấy năm qua, vì sợ cô bị người ta lấn lướt, Bát ca đã âm thầm thu xếp bao nhiêu đường đi nước bước. Nếu không, cô tưởng cuộc sống trong cung lại xuôi chèo mát mái thế à? Ta chẳng muốn chi li làm gì những chuyện này, nhưng cô nghĩ xem, đến nay bên mình Bát ca vẫn chỉ có đích phúc tấn và chị cô trắc phúc tấn, đều cưới về lâu rồi, hai tỳ thiếp cũng là theo hầu anh ấy từ nhỏ. Cả kinh thành có a ca nào giản tiện như thế? Ngay bản thân ta, bây giờ đã bốn phúc tấn, một tỳ thiếp. Thập tam ca ba phúc tấn. Thập ca thì hai năm trước đã mua thêm hai thiếp. Cô có biết không? Bọn đàn ông trong Tử Cấm thành toàn xì xào rằng: “Bát a ca sợ vợ nên không dám nạp thiếp nữa!”
Gã nói xa xả đến hụt cả hơi, đành ngừng lại, hít một hơi thật sâu rồi hùng hổ thét:
- Mã Nhi Thái Nhược Hi, rốt cục cô muốn gì đây?
Chỗ Nhược Hi trông thẳng ra cổng, nàng nghe Thập tứ nói, mắt dõi ra xa mà lòng chua xót khó tả. Nàng muốn gì đây? Nếu nàng bộc bạch, liệu gã có hiểu? Và có đáp ứng được? Chợt thấy Tứ a ca và Thập tam a ca đang đủng đỉnh đến gần cổng, Nhược Hi vội ra hiệu cho Thập tứ im, nhưng câu thét “Mã Nhi Thái Nhược Hi, rốt cục cô muốn gì đây?” hiển nhiên đã lọt vào tai hai người mới tới, họ cùng chững lại.
Nhược Hi đứng dậy, nhắc Thập tứ:
- Tứ a ca và Thập tam a ca đến này!
Thập tứ ngoái đầu nhìn hai người đang đi vào, đoạn lạnh lùng bảo Nhược Hi:
- Chả trách cô không biết!
Dứt lời, không buồn nhìn nàng thêm nữa, gã quay phắt người đi. Ngang qua Tứ a ca và Thập tam a ca cũng chẳng thèm chào hỏi, cứ thế rảo chân bước gấp. Hai anh gã đưa mắt liếc nhau, rồi Thập tam cất tiếng: “Thập tứ đệ!” Thập tứ giả điếc không nghe, bước đi thoăn thoắt. Hai người bèn quay nhìn về phía Nhược Hi.
Nhược Hi lật đật đuổi theo, toan gọi Thập tứ, nhưng thấy Tứ a ca và Thập tam đã vào đến cổng rồi, đành nuốt tiếng “Thập tứ a ca” lại, đứng im cúi mình thỉnh an.
Thập tam ngó bộ đồ trà trong sân, vẻ mặt kín bưng. Gã liếc Nhược Hi, rồi tự đến ngồi ở ghế, đặt cạch cái hộp gỗ trong tay lên bàn:
- Chúng ta cũng đến xin thọ tinh chén trà uống đây.
Nhược Hi không làm thế nào được, đành nhăn nhó mời Tứ a ca an tọa ở chiếc ghế còn lại, bản thân nàng ngồi nhón gót đổ hết bã nước trong ấm đi, lại dùng nước sôi tráng các chén, cho trà mới pha một ấm khác. Đâu đấy xong xuôi, nàng đứng lên:
- Mời Tứ vương gia, Thập tam a ca dùng trà.
Tập tam không cầm lấy chén ngay, cười nhìn Nhược Hi:
- Cô cũng kiếm cái ghế ra đây ngồi.
Nhược Hi lễ phép đáp:
- Nô tỳ không dám!
Thập tam đứng bật dậy, chưa kịp nói năng gì, Tứ a ca đã đứng lên:
- Ta ở đây làm cô ấy mất tự nhiên, ta đi trước.
Nói rồi định đi. Thập tam níu chàng lại, uể oải cười bảo Nhược Hi:
- Hôm nay í mà, ta nhất định bắt cô phải ngồi.
Gã tót vào nhà, vớ cái ghế đẩu chạy ra. Nhược Hi không muốn làm mất mặt Thập tam, vả chăng gã có thiện ý sang chúc mừng, nàng không thể để gã ra về trong ấm ức, bèn nhún mình trước Tứ a ca:
- Đội ơn vương gia ban ngồi!
Và ngồi xuống. Bấy giờ Thập tam mới nhấc chén trà, chậm rãi nhấp một ngụm, nhắm mắt nhâm nhi, thong thả nói:
- Đại hồng bào trên vách hang Cửu Long núi Võ Di, đời đời được chọn làm cống phẩm, sản lượng cực thấp, nhiều lắm mỗi năm chỉ thu hoạch được bảy lạng tám đồng cân – Gã mở bừng mắt, thở dài – Chả trách Thập tứ đệ đến đây uống trà, quả nhiên là trà ngon. Hoàng a ma hậu đãi cô thật nhỉ, đến trà ban thưởng cũng thuộc loại hảo hạng thế này.
Gã lại săm soi ấm chén:
- Cô cầu kỳ ghê, tìm mua cả bộ đồ trà mà người Mân Việt hay dùng. Cũng phải, uống Đại hồng bào, đúng là nên thưởng thức bằng ấm nhỏ chén nhỏ theo lối “trà kỳ công”, mới thật sự cảm nhận được hương vị của vua trong các loại trà nơi vách núi – Uống hết một chén nhỏ, Thập tam đặt chén xuống, cười cười nhại giọng – Mã Nhi Thái Nhược Hi, rốt cục cô muốn gì đây?
Lúc trước Thập tứ hỏi với giọng đanh thép, nay Thập tam lại hỏi bằng giọng ẽo ợt, nghe rất hài hước, Nhược Hi đang chua xót mà cũng không nhịn được, bật cười bảo:
- Muốn quà sinh nhật! – Nàng chìa tay về phía gã, lại ngó cái hộp gỗ trên bàn – Anh uống trà của tôi rồi, thế quà đâu?
Thập tam đập tay nàng:
- Làm gì có!
Nhược Hi thu tay về, lườm gã:
- Không có? Thế mà dám đến đòi trà uống?
Thập tam nhe răng cười, không đôi co. Nhược Hi yên lặng một lát, rồi đột ngột nói:
- Cảm ơn anh!
Thập tam ngẩn người:
- Việc cô phải cảm ơn ta thì nhiều lắm, chỉ không biết hôm nay cảm ơn về vụ nào?
Nhược Hi bĩu môi:
- Vì anh nói giúp tôi trước mặt Đức phi nương nương.
Thập tam nhìn sang Tứ a ca:
- Thế thì cô phải cảm tạ anh Tư, người đi nhờ nương nương không phải ta đâu.
Nhược Hi đứng dậy, nhún mình trước Tứ a ca:
- Đội ơn vương gia!
Tứ a ca lãnh đạm cho nàng bình thân. Thập tam thì cứ ngẩn người ra, không nghĩ Nhược Hi lại trịnh trọng đến thế. Nhược Hi yên vị rồi, tiếp tục hướng về phía gã:
- Vương gia nể anh nên mới nói giúp tôi, bởi thế tôi cứ phải cảm ơn anh.
Nàng nâng chén kính gã, Thập tam phì cười cầm chén uống tạ